Giáo Dục

Giải câu chuyện đã nghe, đã đọc trang 48


Lời giải Tiếng Việt 5 tập 1 tuần 5 truyện đã nghe, trang 48. Phần này các em sẽ trả lời đầy đủ các câu hỏi trong bài. Đồng thời có thêm những gợi ý cần thiết để các em hiểu rõ. Cùng tìm hiểu để nắm vững kiến ​​thức Tiếng Việt 5 tập 1 nhé.

Bài giải:

Đề bài: Kể một câu chuyện đã nghe, đã đọc ca ngợi hoà bình và chống chiến tranh

Câu chuyện về anh Kim Đồng – Đội viên đầu

Giới thiệu câu chuyện: Đất nước ta trải qua cuộc kháng chiến chống Pháp với nhiều gian khổ, trong đó có biết bao tấm gương anh dũng hy sinh để bảo vệ sự bình yên cho xóm làng. Khi đọc trên báo Tiền Phong, một tấm gương khiến tôi rất xúc động là câu chuyện của anh Kim Đồng.

Nội dung câu chuyện: Câu chuyện về anh Kim Đồng – Đội viên đầu

Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1928, người dân tộc Nùng, quê quán ở tỉnh Cao Bằng. Gia đình Kim Đồng rất nghèo. Cha ông mất vì bị thực dân Pháp xâm lược. Anh trai tôi luôn đi làm. Ở nhà chỉ có người mẹ tàn tật và đứa em họ Cao Sơn mồ côi. Từ nhỏ Kim Đồng đã có tinh thần yêu nước, căm thù giặc Pháp. Quê hương Kim Đồng là nơi diễn ra phong trào cách mạng rất sớm. Ngày 15/5/1941, Đội Thiếu nhi Cứu quốc được thành lập gồm 5 đội viên và Kim Đồng được bầu làm đội trưởng đầu tiên của Đội. Trong công việc, Kim Đồng luôn tỏ ra dũng cảm, mưu trí. Một lần, sau khi thực hiện nhiệm vụ dẫn đường cho cán bộ về căn cứ, Kim Đồng đang trên đường trở về nhà thì nghe trong rừng có tiếng động lạ. Kim Đồng liền rủ người bạn là Cao Sơn đi tìm cách báo động cho các quan trong làng. Sau khi quan sát, Kim Đồng thấy bọn lính lợi dụng sương mù mai phục trên đường vào làng nên âm thầm chờ bắt người. Kim Đồng bảo Cao Sơn lùi lại, cáo từ. Chờ bạn đi, Kim Đồng cẩn thận xem xét địa hình, băng băng vượt suối, băng rừng. Như vậy lính sẽ phải bắn hoặc la hét thì sẽ bị lộ. Quả nhiên thấy bóng người chạy, địch lên đạn và hô: “Dừng lại!”. Kim Đồng không dừng lại. Giặc bắn theo, anh Kim Đồng anh dũng hy sinh. Đó là sáng sớm ngày 15 tháng 2 năm 1943.

Suy nghĩ của tôi về câu chuyện đó: Dù đã ra đi nhưng Người sẽ mãi mãi ở trong lòng người dân Việt Nam. Tuy còn trẻ nhưng anh đã anh dũng hy sinh để bảo vệ cán bộ cách mạng, góp phần vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta.

Truyện: Những con sếu làm bằng giấy

Giới thiệu câu chuyện: Có lẽ, trong mỗi chúng ta, ai cũng mong muốn được sống trong hòa bình, không ai muốn chiến tranh, không ai muốn đối mặt với mất mát, đau thương. Bởi chiến tranh gây ra quá nhiều thiệt hại về người và cô bé Saxaco trong câu chuyện “hạc giấy” cũng là một trong những nạn nhân như vậy.

Nội dung câu chuyện: Câu chuyện về những con hạc giấy

Ngày 16/7/1945, Hoa Kỳ chế tạo bom nguyên tử. Hơn nửa tháng sau, chính phủ Mỹ quyết định thả cả hai quả bom mới xuống Nhật Bản.

Hai quả bom ném xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki đã cướp đi sinh mạng của gần nửa triệu người. Đến năm 1951, 100.000 người khác đã chết ở Hiroshima do nhiễm phóng xạ.

Khi Hirosima bị đánh bom, cô bé hai tuổi Sazako Sasaki đã may mắn thoát chết. Nhưng tôi đã bị nhiễm phóng xạ. Mười năm sau, tôi lâm bệnh nặng. Nằm trong bệnh viện thiền định cả đời, cô gái nhỏ ngây thơ tin vào một truyền thuyết rằng nếu gấp một nghìn con hạc giấy treo quanh phòng, cô bé sẽ khỏi bệnh. Tôi lặng lẽ gấp con hạc. Biết chuyện, trẻ em khắp cả nước đổ xô đến Saxaco gửi hàng nghìn con hạc giấy. Nhưng Saxaco đã chết khi cô chỉ mới được 644 lần gấp.

Xúc động trước cái chết của bà, các học sinh ở thành phố Hiroshima đã quyên góp tiền để xây dựng tượng đài các nạn nhân của bom nguyên tử. Trên đỉnh tượng đài cao 9 mét là hình ảnh một cô bé đang giơ tay nâng cần cẩu. Dưới tượng đài có khắc dòng chữ: “Chúng tôi muốn thế giới này mãi mãi hòa bình”.

Suy nghĩ của tôi về câu chuyện đó: Truyện đã tố cáo tội ác của chiến tranh, đặc biệt là chiến tranh hạt nhân đã cướp đi sinh mạng của hàng trăm nghìn thường dân vô tội và cũng để lại hậu quả nặng nề của chất độc phóng xạ. Qua đó, câu chuyện cũng nói lên khát vọng hòa bình của trẻ em trên toàn thế giới.

Câu chuyện về chú bộ đội Văn Ngọc Bé

Giới thiệu câu chuyện: Chiến tranh đã qua rất lâu nhưng những đau thương, mất mát mà nó để lại thì không gì có thể xóa nhòa. Tuổi trẻ ngày nay không phải sống trong thế giới chiến tranh nên không thể hiểu được những mất mát đau thương này. Để chúng ta hiểu rõ hơn về chiến tranh, nhiều câu chuyện về chiến tranh về hòa bình đã được kể ra. Tôi được nghe câu chuyện về người lính Văn Ngọc Bé đã hy sinh thân mình, sự hy sinh cao cả của anh để đổi lấy hòa bình cho chúng ta hôm nay.

Nội dung câu chuyện: Đó là thời điểm có một dấu hiệu kỳ diệu là kẻ thù đã tấn công vào doanh trại của ta. Nhưng tình hình trở nên khá yên ắng không có động tĩnh gì. Chị đàn em quay lại báo tin không có địch quân. Mọi người thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục bàn bạc kế sách đánh giặc. Tổ bảo vệ được chia thành hai tốp canh gác… Thế nhưng, thật bất ngờ, hai tốp trinh sát cải trang thành dân thường, súng đeo trên người bất ngờ xuất hiện trên con đập trước nhà. Không theo kịp nữa! Một loạt súng máy vang lên, lúc đó đồng chí Bé bị đạn xuyên thủng chân, người đầy thương tích. Mọi người nhanh chóng đáp trả bằng súng AK để dập tắt ổ trung liên của địch. Địch đột ngột rút lui. Tình hình lúc đó vô cùng căng thẳng nên phải rút quân ngay. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, ý kiến ​​của đồng chí Văn Ngọc Bé đã khiến tất cả những người có mặt hôm đó đều đau xót: “Tôi sẵn sàng hy sinh để đánh giặc. Tất cả súng của tôi, các đồng chí hãy cởi bỏ hai viên đạn rồi móc vào tay tôi, Nếu chúng vào được, tôi sẽ chết theo chúng. Các đồng chí đi nhanh lên !.. ”.

Nghe đồng chí Bê nói vậy, mọi người đều không đồng tình. Nhưng, trong khi do dự, anh nghe nói rằng kẻ thù đã trở lại. Đối mặt với tình huống vô cùng nguy hiểm, nếu ở lại, họ sẽ cùng chết. Cuối cùng thì tất cả đã làm như lời đồng chí Được nói…. Trong căn nhà lá nhỏ, cạnh chiếc cối xay lúa là một đồng đội quyết tử. Xung quanh nhà chỉ có chuối và tre tứ phía. Có một con mương trước sân. Họ lội trong bùn, trong tre rỗng, trên nóc máy bay OV10, “Rác” bay tứ tung. Tôi quay lưng bước đi mà lòng đau nhói… ”.

Và ngay khi họ đi khuất, các trinh sát quay trở lại. Hai chân anh bị dập nát và máu chảy nhiều đến kiệt sức. Đồng chí Văn Ngọc Bé chưa kịp làm điều mình ấp ủ là cho nổ hai quả lựu đạn trên tay cùng với địch. Anh nằm sấp, úp mặt xuống quê hương đau thương, trên lưng còn nhiều mảnh đạn. Liệt sĩ Văn Ngọc Bé cùng với nhiều cán bộ, chiến sĩ khác của đơn vị đã dùng xương máu của mình để góp phần viết nên bản hùng ca bất tử về lòng dũng cảm giành lại hòa bình cho dân tộc và nhân dân Việt Nam muôn đời. không bao giờ quên sự hy sinh cao cả của Anh hùng Văn Ngọc Bé.

Suy nghĩ của tôi về câu chuyện đó: Anh đã hy sinh một cách anh dũng, nếu không có anh thì chúng tôi không có được hòa bình như ngày hôm nay. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ sự hi sinh cao cả của các bạn đánh đổi lấy hòa bình như ngày hôm nay

.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button