Đánh Giá Chung

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Phong Việt

Nguyễn Phong Việt sinh năm 1980 tại Tuy Hòa, Phú Yên. Anh là cựu học sinh chuyên ban trường chuyên Nguyễn Huệ, tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ – Tin học Thành phố Hồ Chí Minh. Từ năm 1998 anh là thành viên Hội bút Vòm Me Xanh của Báo Mực tím với bút danh Me Quê. Anh cũng từng ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ. Hiện anh đang là phóng viên mảng Văn hóa – Nghệ thuật báo Mực tím. Nhà thơ Nguyễn Phong Việt hiện đang sinh sống cùng gia đình tại thành phố Hồ Chí Minh và có rất nhiều tác phẩm thơ hay được mọi người chú ý, cùng Toplist điểm danh những bài thơ tiêu biểu của tác giả nhé.

Bài Thơ: Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Nếu gột rửa hết những gì xót xaChúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà …?

Chúng ta sẽ bước bằng bước chân nào để những khốn khó thôi làm phiền những ngón chân kia?

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một cơn mưacho người này nhìn người kia mà lòng ngơ ngácsao phải đánh đổi cả cuộc đời mới được bình yên đứng cạnh nhau giữa trời đất?một phút giây tự nhủ thôi không còn tin vào mất mátchúng ta khóc bằng cả một trời mưa…

Cho người này xâu vào tóc người kia một viên đá lạnh lấy từ tách caferồi nhìn viên đá tan đi như đang ngày gió bấccho người kia sửa cổ áo cho người này mà không hề biếttrái tim mình đập nhịp trên đầu những ngón tay

Chúng ta bước ngang con phố và ngồi xuống với vỉa hè nàyrồi lại đứng lên và ngồi ở một góc vỉa hè khácnhững người vô gia cư sẽ hỏi chúng ta đang yêu hay luyến tiếc?đang tìm kiếm niềm vui hay trối trăn những mất mát?đang cô đơn hay tất bậtnắm giữ một ngày dài…?

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một vệt nắng ấm đeo vào vành taicho người này lấy tay che giùm người kia sợ thêm da mồi tóc bạcăn một ly chè đầy để thấy mình chẳng thèm cay đắngmột tiếng cười vui thấm buốt tận sâu trong đuôi mắtcòn được mấy khi…

Có những cái nắm tay cuối đời không biết nói lên được điều gìlúc người kia lãng quên và người này còn nhớmột người nắm tay mình bước đi, vậy thôi, chẳng cần hỏi rõquen hay lạ thì cái nắm tay cũng đã là một điểm tựanhắc nhở mình cần nhau…

Buổi chiều đó có thể là một ngày mùa đông rét mướt trên đầucho người này hôn người kia qua vệt môi chung trên tách choco nóngbuổi chiều đó có thể là một ngày mùa hè mệt nhọccho người kia thấm giọt mồ hôi của người này bằng một giọt mồ hôi khác cùng rơi….

Trong những buổi chiều tà chúng ta sẽ đi mà không cần biết đường chân trời…

Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà
Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà

Bài Thơ: Khóc đi


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đikhông bờ vai, không ủi an, không siết chặt tay nồng ấmhãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sốngkhóc đi…

Chỉ một lần thôi dù uất hận có (hay không) tan đinhư một lần làm đứa bé lạc mẹchỉ một lần thôi dù có kiệt sức quỵ ngãnhư một lần rơi khỏi vách núi cao…

Cứ mặc kệ những kẻ đã làm ta khổ đauvà cũng mặc kệ luôn những người muốn đời ta hạnh phúckhóc như bao năm qua ta chỉ biết nuốt nước mắtkhóc đi…

Để biết cảm ơn số phận đã mang ta đến với cuộc đời nàydù một lời cảm ơn kèm ngàn lời oán tráchkhi tình yêu dạy cho ta biết thiên đườngrồi chỉ ra lối thoát là địa ngụcbiết phải làm sao đây?

Quên một lần ta biết đứng trên đôi chân nàyhãy nằm xuống khóc cho gần mặt đấthay thử leo lên núi cao cận kề những vì sao sángngửa mặt khóc cho gần bầu trời

Đừng lau nước mắt và đừng thở ra niềm vuigom hết lại những quãng đời tăm tốicả những nhớ thương lẫn đau nhóinhững giận dỗi hoài nghi…

Chỉ một lần thôi ta muốn người khóc đikhóc đi…

Hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống
Hãy khóc như cả thế gian này có riêng mình phải sống

Bài Thơ: Nói cho hết một lần


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Nói cho hết một lầnđể những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những phân vân…

Chúng ta chưa bao giờ lừa dối nhau mà chỉ lừa dối chính bản thân mìnhnghĩ đó là niềm vui thì đó là niềm vui mà không hề toan tínhnghĩ đó là cô đơn thì chọn một người sẻ chia và gán cho nó hai từ định mệnhđể rồi vất vả với nỗi đau.

Khi đó là tình yêu thì những ngày mưa cũng thấy hạnh phúc như mùi hương tóc trên đầulặng lẽ cười lúc nhớ về ấm ápchỉ thấy mình có đủ niềm tin để chịu đựng bất cứ điều gì không phải người ấy mang đếnmà quên mất cuộc đời đầy nhẫn tâm…

Là một giấc mơ cũng khiến cho người ta xót xa đến lạnh cămlà một con đường thôi nhưng không bao giờ dám đi qua lần nữalà một thoáng nhận ra cũng làm cho bản thân run sợbiết nói điều gì để bỏ lại hết yêu thương.

Biết nói điều gì lúc nhận ra con người đó bình thườngcó hàng triệu thứ để nói nhưng cũng không có gì để nóibuông tay một lần để biết thật ra mình đâu cần phải yếu đuốikhông ai thương mình thì mình tự thương mình mà vui!

Thì mình tự rót nước giữa khuya để uống bù vào nước mắt rơi xuống vì một quãng đờithì mình tự kéo chăn mỗi khi trời trở lạnhthì tự mình nhìn vào gương và thấy đời mình quá chừng hạnh phúccó thể bước trong cuộc đời mà không cần dựa dẫm vào aiCó thể bước đi vì vẫn còn mọi thứ thuộc về ngày maiyêu thương một con người là thứ yêu thương nhiều mất mátkhông ai tự nghĩ ra nỗi đau để nếm thử cuộc đời mình có bao nhiêu là chua chátbao nhiêu lần được vui và bao nhiêu lần khóc chỉ riêng mình được biếtsống đâu thể bao dung như được sống lần đầu!

Để những yêu thương có giá trị của yêu thương khi đi qua bể dâusao cho phép mình tước mất tiếng cười lúc đi ra phốsao cho phép mình chắp tay trong khi trái tim cần rộng mởsao cho phép mình chết đi lúc vẫn còn một con người nào đóđang bước về phía này…

Nói cho hết một lần…để những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những đắng cay!

Nói cho hết một lần để những yêu thương về sau biết mỉm cười
Nói cho hết một lần để những yêu thương về sau biết mỉm cười

Bài Thơ: Khi ta mỉm cười và nói …


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Khi ta mỉm cười và nói – không saolà riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệtta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thươngnhững giọt nước mắt rơi không thành tiếngnhững lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịtnhững người sống mà không hề biết rằng mình đã chếtmãi đến tận cuối đời…

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trờitự mình xoa tay để cho mình hơi ấmxếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộprồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảmbiết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặtta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhautrả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợitrả lại những nghi ngờ vào một câu hỏitrả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dốita có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâuthêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắngta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đếnlầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắtta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơnlà riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớsao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêmchẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phútchẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đaulà riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau

Bài Thơ: Hãy để chúng ta đưa nhau về


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơhãy để chúng ta đưa nhau về…trong thương nhớ…

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữacó lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cảcó lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợcó lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thởvà chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quenrồi từ mai sẽ từ bỏ…rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nayvén tóc cho vành tai mà nghe rét buốtchúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khíchcho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phútđể dù mai sau có đánh mấtvẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưatrong tim vang tiếng chuông giómỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhởmỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡnhư thiên đường…

Đừng trách gì và cũng đừng ủi anhết con đường này sẽ đến con đường khácbiết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bướcbiết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ứcbiết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóckhi khoé mắt rung lên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng imvì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nóivì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổikể cả khi cần phải đánh đổimột phần đời…

Hãy để chúng ta đưa nhau vềdù là tận xa xôi…

Gia đình nhà thơ
Gia đình nhà thơ

Bài Thơ: Đừng đi


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Cứ giả vờ như chúng ta đã đứng kề bên vực thẳmdù ai cũng nhìn thấy con đường dài trước mặtcứ giả vờ như một giây phút nữa trái tim ta ngừng đậpđừng đi…

Sẽ không cần những ngón tay níu giữ từng dấu chân ngườikhông cần nữa những dặn dò khi tuyệt vọngkhông cần những lo toan cuộc đời này có phải đáng sốngkhông cần tự hỏi mình tại sao phải cô độcđể được cười vui như chưa bao giờ đánh mấtmột tình yêu nào…

Đừng mơ về đâu đó bầu trời caohãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áonhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểuvì đó mà nước mắt rơi…

Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con ngườivì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắtvì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặtvì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát…đừng đi…

Đừng đi…nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhauđược chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúcnhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cátgiữa đại dương trong mắt chúng ta…

Đừng đi…cuộc đời khốn khó rồi sẽ quachúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phậnchúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệtmua cho chúng những que kemvà giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát…chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắngchúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắtthấy đời mình như một cánh chim…

Đừng đi mà…

Đừng đi…Ai cũng cần phải sống vì một con người!

Gia đình hạnh phúc của nhà thơ
Gia đình hạnh phúc của nhà thơ

Bài Thơ: Nếu không muốn đi hết con đường


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Nếu không muốn đi hết con đường…Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hônkhông ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khácmuôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đếnlàm ơn đi mà!Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?khi ta cười không cần ai chia sẻ?cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cảhãy thử cắn chặt môi…Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim ngườiGiữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khácGiữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sángGiữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bướcđi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường…thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tinđừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắngnhư một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)làm ơn đi mà!…Làm ơn đi…vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của tachờ tìm thấy một người trong đời thậtvẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúcmà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độcnghiệt ngã đến tận cùng…Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thươngcũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mátnhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…sao không thử một lần đặt cược với trái tim?Làm ơn đi mà…vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

Nếu không muốn đi hết con đường thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
Nếu không muốn đi hết con đường thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn

Bài Thơ: Người này và người đó


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Tại sao ta chọn người này mà không là người đócũng như giữa nước chanh và tắc đávì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõđể rồi ta trượt dài xuống vực sâu…

Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâuta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợmột điều gì đó không thể gọi tên…

Tại sao ta chọn người này… có lẽ ta cũng đã quên…có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đángta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khácta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giácrồi cứ thế bước đi…

Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thayngười đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủngười đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủcho tất cả thương nhớ này…

Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm…)ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi…)

Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cườihay ta chọn người này để mong được bình yên mà sốngnhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặnglàm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

Giữa người đó và người này…tại sao ta không chọn người đódù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!

Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười

Bài Thơ: Bởi vì không thể quên


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Bởi vì không thể quênnên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gianđã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình!

Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thườngnấu cho nhau một bữa ănmua một viên thuốc khi người kia đau ốmhay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt…nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người đượcchẳng dễ gì có thể sẻ chia…

Đã bao giờ người muốn gọi tên tamuốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấcmuốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhấtmuốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khácmuốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời…

Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao ngườikhi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tớikhi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhóikhi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổixót xa nào hơn…

Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mìnhcứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựakhông phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đóvới một vòng tay bao dung!

Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chungyêu một người và lấy một người khác…rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnhtự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???

Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trờinhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sángngười không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt…dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn…

Bởi vì không thể quênnên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!

Buổi ra mắt tập thơ của Nguyễn Phong Việt
Buổi ra mắt tập thơ của Nguyễn Phong Việt

Bài Thơ: Xích đu treo im lặng


Tác giả: Nguyễn Phong Việt

Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời…

Người ngồi đó và ao ước trong từng ấy tháng nămthấy một người ngồi trên chiếc xích đu và đọc sáchchỉ như thế đã là hạnh phúc…

Chỉ như thế ngôi nhà mới có thể nhìn thấy nắngchỉ như thế những ly tách mới có niềm vui chạm vào môi một người đang khátchỉ như thế cánh cửa mới tin mình còn cần thiếtđể chờ một bàn tay đến mở ra…

Chiếc xích đu được làm cạnh một dàn hoachiếc xích đu được làm dưới một tán cây ven hồ nhiều bóng mátchiếc xích đu được làm bên một mái hiên nhà nhiều mưa và nắngchiếc xích đu được làm trong tim một người không còn chổ để yêu thương một ai khácngoài một con người…

Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đờitự tay mình đưa xích đu cho người mình yêu thương trong chiều muộnnhưng điều cỏn con với người này nhiều khi là cả một đời mong muốncủa một người tưởng chừng như không bao giờ biết rơi nước mắtcho đến khi bắt gặp một tình yêu…

Đôi lúc sống một cuộc đời chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc mà không hề biết trước là khổ đaunhư chờ đợi một người đến ngồi trên chiếc xích đu ấynhư chờ đợi một cái nắm tay của đoạn đường sau cuốinhư chờ đợi một nụ hôn mà nếu cần phải đánh đổibất cứ điều gì cũng cam tâm!

Người xây nên một ngôi nhà với những viên gạch lấy từ trái timnhững mùa trăng đi qua mà không dám ngủnhững đêm mưa không dám cựa mình vì sợ hơi ấm kia từ bỏnhững lúc cô đơn không dám khóc thành tiếng vì sợ chạm tay vào nỗi nhớnhững ngày dài thật dài…

Thà biết trước mình sẽ sống vì một người nào đó ngày maingười có khi không phải thấy hối tiếcngười có khi làm cả triệu cái xích đu rồi đặt trên khắp các nẻo đường mà không cần biếtngười mình yêu thương có chịu ngồi xuống hay không?

Ở đâu đó trong cuộc đời vẫn luôn có một chiếc xích đu treo trong lặng imchờ một người đến ngồi và đọc sách…

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt cùng ca sĩ Mỹ Tâm
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt cùng ca sĩ Mỹ Tâm

Bài viết liên quan

Trả lời

Back to top button