Top List

Top 7 Bài văn nghị luận về “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” (lớp 12) hay nhất (ADS)

cuộc sống thường ngày cũng tương tự một đường chạy Marathon, dài đằng đẵng, mệt mỏi, gian lao. Chúng ta đều là những vận động viên điền kinh trên đường đua ấy. Ai không nhấc bước lên chạy, không chạy thật bền, không đủ dũng khí theo đuổi đến cùng thì mãi chỉ là một kẻ thua cuộc. đấy là một chủ đề khá hay trong đề văn nghị luận của học viên. Mời chúng ta tìm hiểu thêm một vài bài văn nghị luận về câu nói “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” hay nhất mà quả cảm SEO đã tổng hợp trong nội dung bài viết tại đây để tìm hiểu thêm.

Dù quan niệm ra sao thì giá trị và ý nghĩa của cuộc sống thường ngày là do sự nỗ lực, nỗ lực mỗi người mang lại. hy vọng nội dung bài viết mang lại giá trị cho mình. Chúc chúng ta học tốt và tiếp tục theo dõi những bài văn hay trên quả cảm SEO.vn
Là top 3 tiêu chuẩn mà quả cảm SEO.vn luôn luôn luôn luôn hướng tới để đem lại những thông tin hữu ích nhất cho xã hội

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 1

Có một câu nói nổi tiếng như vậy này “trên con đường thành công, không tồn tại dấu chân của kẻ lười nhác”. Đó là một câu nói có ý nghĩa thôi thúc chúng ta không được lười biếng, mất tập chung trên con đường xây dựng ước mơ của tôi. Dựa trên cơ sở đó, “kho tàng danh ngôn”, đã có một đoạn viết về cuộc sống thường ngày. “cuộc sống thường ngày là một đường chạy ma ra tông dài vô tận, nếu ta không nỗ lực thì sẽ bị bỏ lại phía sau và không khi nào tới đích. “cuộc sống thường ngày là một đường chạy đua vượt rào, nếu ta không nỗ lực ta sẽ không còn thể vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào. cuộc sống thường ngày là một đường chạy nước rút, nếu là ta không nỗ lực thì chỉ là người chạy sau cuối. cuộc sống thường ngày là một đường chạy tiếp sức, biết hỗ trợ nhau chúng ta sẽ thành công”. Và cuộc sống thường ngày của tôi, đó là một đại lộ chứa toàn bộ những con đường trên. Con đường nào thì cũng phải dồn hết sức mình để vượt qua.

Ở mỗi con người, mỗi yếu tố hoàn cảnh, cuộc sống thường ngày sẽ sở hữu được những vị trí, vai trò không giống nhau. Do đó, sức lực và tâm huyết mà người ta bỏ ra là không giống nhau. Nhưng vẫn có những điểm chung của cuộc sống thường ngày, mà ngẫu nhiên ai cũng phải trải nghiệm. Đó là “cuộc sống thường ngày là một đường chạy ma ra tông dài vô tận, nếu ta không nỗ lực thì sẽ bị bỏ lại phía sau và không khi nào tới đích”. Một đường chạy ma ra tông dài vô tận, đó là đường chạy cần yên cầu chúng ta sự kiên trì, nhẫn nại, nỗ lực. So giữa một người đi dạo thường thì trên một mặt đường bình yên và phẳng lặng và một vận động viên chạy đua đường dài, trên con đường đặc trưng chỉ dành riêng cho những cuộc đua, thì có lẽ người vận động viên kia phải đổ nhiều mồ hôi và tâm sức hơn. chính vì, thành quả ở đích đến sau cuối của mỗi người là không giống nhau. Có người muốn đạt được huy chương vàng danh giá, có người chỉ muốn một huy chương đồng làm kỷ niệm, và tất nhiên người đi dạo bình lặng kia sẽ không còn tồn tại ngẫu nhiên ước muốn nào trên đời. cuộc sống thường ngày hiện thực của chúng ta cũng thế, chúng ta luôn luôn luôn luôn phải chạy đua từng giây, từng phút để dành về phía mình một quyền lợi tốt nhất. Nhưng muốn là một chuyện, còn sự nỗ lực của người tiêu dùng để đạt được ước muốn nó lại là một chuyện khác. Vì thế, chúng ta phải bỏ ra một sự nỗ lực thật xứng đáng thì mới rất có thể về kịp tới đích mà không biến thành bỏ lại phía sau.

Có nhiều người mong muốn phiên bản thân được sống cuộc sống thường ngày phú quý, giàu sang, công việc tốt đẹp nhưng lại không chịu bỏ ra ngẫu nhiên một chút sức lực và nỗ lực nào. Như vậy, ước mơ cũng theo sự lười nhác mà trôi đi, về thời cơ thứ hai cũng khó rất có thể phát hiện lại. “cuộc sống thường ngày là một đường chạy đua vượt rào, nếu ta không nỗ lực sẽ không còn thể vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào”, cũng có thể có ý nghĩa thôi thúc ý chí con người tương tự như vậy. “Đường chạy đua vượt rào” không hề là con đường chạy ma ra tông dài vô tận, nhưng bằng vận kia nữa rồi. giờ đây những vật cản cũng đã xuất hiện, và mức độ khó khăn cứ tạo thêm dần lên. Vừa phải dốc hết sức lực để chạy, lại vừa phải khôn khéo, bình tĩnh để tìm cách vượt qua những rào cản trước mắt. Nếu không tồn tại sự nỗ lực, trong cả một vật rắn nhỏ cũng sẽ làm ta vấp ngã. Sức lực lúc này, có khi phải dùng đến gấp hai, đến ba lần sức lực ban sơ. cuộc sống thường ngày luôn luôn luôn luôn có những cung bậc, cảm xúc xen kẽ lẫn lộn. Hỉ, nợ, ái, ố, không biết lúc nào ta sẽ được tươi cười, mừng rỡ, hạnh phúc, hay lúc nào sẽ tức giận, phẫn nộ, ghen tức. Những khó khăn, những thử thách luôn luôn luôn luôn sẵn sàng chờ đón chúng ta ở phía trước. Ngay từ khi ta được sinh ra, người mẹ thương yêu của chúng ta đã phải nỗ lực rất nhiều để khiến cho ta được chính thức cuộc sống thường ngày mới một cách trọn vẹn nhất. Lớn lên, có những lúc ta sẽ mắc phải những sai lầm, vấp ngã lúc đầu đời. Nhưng hãy coi đó là một rào cản, bắt buộc ta phải vượt qua mà không được phép gục ngã ngay tại đó. Hãy sử dụng cả trí tuệ và sự khôn khéo của tôi để phá vỡ vòng vây khó khăn này. Dùng hết toàn bộ sự nỗ lực, kiên trì và khôn khéo thì ta mới rất có thể từng bước, từng bước vượt qua mọi rào cản. Tuy vậy, cũng đừng nản lòng và thấy yếu ớt trước ngẫu nhiên một yếu tố hoàn cảnh nào. Tuy ta sinh ra đâu chỉ có để vượt qua khó khăn mà vinh quang vẫn đang còn đợi ta ở phía trước.

“cuộc sống thường ngày là một đường chạy nước rút, nếu ta không nỗ lực ta chỉ là người chạy sau cuối”. “Đường chạy nước rút” đó là chặng đường gần nhất để đến với thành công. Ở đoạn đường này sự nỗ lực của ta phải mang về mức độ vô hạn Tức là không hề dư một giây phút lơ là nào để ta nghỉ ngơi. “Người chạy sau cuối”, đó là người thua cuộc. bạn không muốn phải sống với cái danh kẻ thất bại đúng không nào? Thế nên hãy thể hiện tài năng ở đường chạy này. Bạn cảm thấy hơi đuối sức và nghỉ ngơi 1 phút khi ngẩng đầu lên đối thủ cạnh tranh của người tiêu dùng đã ở cách xa bạn khoảng 50% con đường. cuộc sống thường ngày của mỗi người có đam mê hoài bão và những khát vọng lớn lao không cho phép bạn được lơ là. Vì thế hãy bớt chút ít thời hạn chơi thời hạn đi phượt thời hạn ăn mừng buổi tiệc này buổi tiệc khác mà triệu tập vào công việc học tập. Ở độ tuổi của người tiêu dùng có người đã làm giám đốc của một công ty lọ tổng thống của một non sông kia. Tùy yếu tố hoàn cảnh xuất phát không giống nhau nhưng sự nỗ lực của họ có khi gấp hàng trăm hàng nghìn lần bạn để họ mới đạt được đến thành công như hiện tại. Đừng chuyển đổi bạn thành kẻ bị xã hội xem thường không tồn tại tầm tác động và bất tài. Hãy luôn luôn ghi nhớ câu nói “họ rất có thể làm được, thì mình cũng sẽ làm được”, để làm tiềm năng nỗ lực cho cuộc sống thường ngày của tôi.

“cuộc sống thường ngày là một đường chạy tiếp sức, biết hỗ trợ nhau chúng ta sẽ thành công”. Con đường chạy này giúp chúng ta bỏ qua thói ích kỷ, tham lam của phiên bản thân. Ông thân phụ ta từ xưa đã có câu “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Công việc đó chúng ta sẽ không còn thể xử lý nếu chỉ có một mình, nhưng bạn lại rất có thể xử lý nhanh gọn khi có đồng đội. Vậy tại sao chúng ta không bỏ đi một chút tham lam của phiên bản thân, giá trị của thành công để hoàn thành công việc một cách sớm nhất, xuất sắc nhất. Nếu phiên bản thân mà ích kỉ, thì sau cuối cũng chỉ nhận lại sự xa lánh và ghen ghét của mọi người. Trên con đường chạy tuy là vất vả và cần sự triệu tập, nhưng thi thoảng hãy nhìn sang lân cận xem có người bạn nào cần mình hỗ trợ, hay người nào rất có thể hỗ trợ mình lúc khó khăn. Thì cuộc sống thường ngày này được xây dựng trên sự đoàn kết của mọi người, chứ không phải của riêng từng mỗi cá thể.

Đoạn trích trên “trong kho tàng danh ngôn”, có ý nghĩa muốn khuyên chúng ta rằng, mỗi một thử thách là một con đường khó khăn, con đường nào thì cũng cần chúng ta vượt qua thì mới rất có thể về đích. Vậy nên hãy nỗ lực dồn hết tâm trí, sức lực sự triệu tập để về đích sớm hơn một chút so với dự định. Đàn ông phải ghi nhận sẻ chia, thấu hiểu với những con người luôn luôn luôn luôn sát cánh đồng hành với bạn trong cuộc đời này. Đó là một thông điệp truyền tải cho ta một ý chí và nghị lực sống rất cao thâm và nó phải được mở rộng một cách mạnh mẽ và uy lực.

Trên trái đất cũng như ở Việt Nam, có rất nhiều tấm gương tiêu biểu bởi con đường sự nghiệp thành công của họ. tương tự như tổng thống Nga Vladimir Putin, ông xem nước Nga như là sinh mệnh của tôi. từ khi Nga còn là một non sông khó khăn, vất vả bởi chịu tác động của rủi ro kinh tế tài chính thời điểm đầu thế kỷ 21, thì tổng thống Nga Putin đã ở đó sát cánh đồng hành cùng toàn thể người dân nước Nga, nỗ lực vượt qua khó khăn, tìm cách vực dạy dân tộc. Và nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ đó của ông và người dân nước Nga, mà giờ đây nga đang trở thành một trong những cường quốc mạnh nhất trái đất và tổng thống Nga trở thành một người tài tốt, khiến cho toàn trái đất phải nể phục.

Quay trở lại với con người Việt Nam, không tồn tại ai là không biết thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký. Người thầy của sự nỗ lực, truyền nghị lực sống, khát vọng tương lai cho lớp lớp học viên Việt Nam. Thầy từ nhỏ đã biết thành tật ở tay, lúc còn đi học thầy không thể cầm bút để viết, và không được học hành như chúng bạn. Vì thấy thua kém bè bạn, nên thầy đã tập viết bằng chân, có khi viết đến nỗi chân bật máu, chảy ra nền gạch. Nhưng nghị lực và ý chí vươn lên của thầy không khi nào dập tắt. Và giờ đây thầy trở thành nhà giáo nổi tiếng nhất Việt Nam, được biết bao người học tập và lấy làm tấm gương nghị lực, nỗ lực vươn lên. Đó là những tấm gương điển hình nổi bật cho sự nỗ lực của mỗi người, trên con đường họ đã chọn. Vậy Còn bạn thì sao?

lân cận những tấm gương ấy, vẫn tồn tại tồn tại rất nhiều những vũng nước đen tối, mịt mờ gây ra nhiều thất bại trong cuộc sống thường ngày. Đó là những con người không chịu nỗ lực, lười nhác trong công việc học tập, chỉ trông chờ vào sự có sẵn mà người khác mang đến. Điều đó chỉ tạo cho cuộc đời họ trở nên thất bại và không tồn tại tương lai. cuộc sống thường ngày của tôi đó là toàn bộ những đường chạy, “đường chạy ma ra tông dài vô tận”, “đường chạy đua vượt rào”, “đường chạy nước rút”, hay “đường chạy tiếp sức”. Tôi sẽ từng bước, từng bước kiên trì, nỗ lực gây dựng sự đoàn kết để vượt qua từng con đường một. Đó đó là tiềm năng lớn nhất trong cuộc đời và nhất định tôi phải đạt được.

cuộc sống thường ngày này ngắn lắm, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy mình ở phía bên kia cuộc đời. Vì vậy, bạn hãy nỗ lực sống hết mình, sống trọn vẹn với những niềm đam mê và ước mơ mà mình mong muốn. Đừng hoài phí tuổi trẻ vào những điều vô ích. Hãy chạy hết con đường mà bạn đã đặt chân lên, vì Ở cuối con đường đó còn cả một tương lai tươi sáng đang chờ đón bạn.

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 2

cuộc sống thường ngày là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không nỗ lực thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không khi nào tới đích.

Trong nhịp sống ồn ã, náo động của phố thị, trong số những xô bồ tranh chấp của người với người trong cuộc đời; đôi lúc con người ta lại giành riêng cho riêng mình những khoảng lặng để suy ngẫm. Suy ngẫm về những gì đã qua, những chuyện đang làm và hướng về tương lai. tương tự như một phiên bản nhạc có nốt thăng, nốt trầm, đời người cũng vậy. Được sinh ra với những chuỗi ngày bất tận của nụ cười, nỗi buồn… mọi thứ cứ lần lượt xen kẽ nhau tạo thành một bức tranh tổng thể đa màu sắc. Ngắm nhìn bức tranh ấy, đã bao lần bạn tự hỏi: “Nó có ý nghĩa gì?”, “Giá trị thật sự nằm ở đâu?”, “Làm thế nào để bức tranh ấy hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhất?”… Câu vấn đáp đó là ở triết lí sống của mỗi người hay nói cách khác đó đó là vật liệu, là màu tô mà bạn sử dụng để vẽ. Dù có yêu thương, sáng sủa hay nỗ lực thì theo tôi toàn bộ đều chỉ nằm vỏn vẹn trong duy nhất một từ “SỐNG”. Sống trọn vẹn để yêu thương, sống can đảm để thành công…vì bởi “sống là không chờ đón”.

Ngạn ngữ Anh có câu: “Triết lí sống là một cánh buồm, còn cuộc đời là một con tàu. không tồn tại buồm tàu sẽ lênh đênh trôi dạt vô bờ bến”. Câu nói ấy phần nào đã xác định được ý nghĩa quan trọng và vai trò to lớn của việc xác định triết lí sống so với mỗi người. Vậy thế nào được gọi là triết lí sống? Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá thể. Nó được đề ra như một tiềm năng để hướng con người đến một cuộc sống thường ngày tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống đó là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta nhờ vào tìm cách sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

Cuộc đời là một bức tranh đa sắc màu và hiển nhiên ý nghĩ, suy tư cũng không giống nhau. Vậy triết lí sống của người tiêu dùng là gì? Riêng tôi, triết lí sống đó là ở thời hạn, ở cách sắp xếp mọi thứ trong cuộc sống thường ngày này. Giữa xã hội bộn bề với đủ mọi lo toan, con người khác nào một quay luôn luôn bị xoay vần. Ta muốn thành công, ta muốn thành đạt vì thế mồ hôi, sức lực lao động bỏ ra đâu phải dễ. Mà thời hạn thì vô hạn, cuộc đời hữu hạn, nên những ý nghĩ, sự sáng tạo làm thế nào để tiến hành hết. Chỉ có cách duy nhất, đó là SỐNG! Sống trọn từng giây, từng khoảnh khắc, từng ngày. Từ lúc còn nhỏ nhắn tôi đã được bà dạy rằng: cuộc sống thường ngày sẽ chẳng có gì là dễ dàng và đơn giản và giản dị, mọi thành công sẽ không còn khi nào tự đến mà toàn bộ đều do con người thâu tóm lấy. “Sống là không chờ đón”. ngày hôm nay, ta còn được vui cười, hạnh phúc bên người thân nhưng chắc gì ngày mai ta còn hiện hữu trên cõi đời này. Mỗi lần nghĩ như vậy, tôi lại bất giác rùng mình, khung người như được tiêm vào một trong những liều thuốc để sống sao cho tích cực hơn, có ý nghĩa hơn. Chẳng vì vậy, lúc học thơ Xuân Diệu phiên bản thân nhận thấy có một phần hồn của tôi ở đâu đó:

“Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mấ

tLòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật”

Đã có nhiều lúc tôi thắc mắc: “Những gì ta rất có thể làm được trong ngày hôm nay tại sao cứ phải chần chừ, để giành riêng cho ngày mai?” cuộc sống thường ngày là một buổi tiệc với hàng loạt những trải nghiệm, những món ăn chờ đón con người thưởng thức. Hết ngày này đến tháng kia, mỗi ngày so với phiên bản thân tôi đều mang một hương vị mới, một mùi thơm riêng. Tại sao một năm không phải có một ngày mà đến tận 365? Đó là bởi tạo hóa, bởi chúa Trời muốn con người lần lượt nếm đủ những vị đắng, cay, ngọt, bùi; trải qua vừa đủ mọi xúc cảm cơ phiên bản của loài người hỉ, nộ, ái, ố…Vì thế, mỗi ngày là một trang mới, là một món quà mang những đặc trưng riêng mà chúng ta lại chẳng có cớ gì từ chối món quà đặc trưng ấy cả. thời hạn như bóng câu qua cửa sổ, thoăn thoắt chẳng chờ đón ai. Còn mỗi cá thể là một bông hoa, vì thế chúng ta phải ghi nhận trân trọng, biết tận dụng để “cháy” hết mình, bung tỏa sao cho đẹp tuyệt vời nhất.

Có ai đó đã từng nói: “Hãy mơ những gì mình thích mơ, tới những nơi mình thích tới; trở thành con người tốt nhất mà mình thích trở thành; vì bạn chỉ có một cuộc sống thường ngày và một thời cơ để làm toàn bộ những điều mình thích làm.” Vâng! Chỉ có một cuộc sống thường ngày và một thời cơ. Đó đó là toàn bộ của một đời người. Đã gọi là “mơ” thì chẳng có ai ngăn cản nhưng hơn hết ta hãy tìm cách biến ước mơ ấy thành hiện thực, mang giá trị của tôi đóng góp cho đời, ghi dấu ấn của phiên bản thân trên cuộc sống thường ngày này. nói theo cách khác thành công được tạo ra từ nhiều yếu tố không giống nhau nhưng một trong số đó là phải ghi nhận thâu tóm thời cơ. thời cơ chợt đến rồi vụt đi chỉ trong chớp mắt – chớp mắt của sự thành công, chớp mắt để tiến hành ước mơ. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại bởi không tồn tại ai lấy được thời hạn đã mất – dù chỉ một giây. Suy nghĩ kĩ rồi đưa ra một quyết định nhanh gọn nhất bởi cuộc đời sẽ không còn cho ta lần thứ hai, đừng để phải hối hận tiếc nuối khi nhìn lại.

“Sống là không chờ đón” còn là phương pháp để ta biết yêu thương, quan tâm mọi người hơn. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta lại thỉnh thoảng phát hiện trường hợp ai đó cứ chần chừ, trì hoãn để rồi lại đánh mất đi điều đáng quý. ví dụ như việc bạn phải lòng một cô nàng lớp bên. mình thích cô ấy biết tình cảm của tôi nhưng lại dè dặt không dám nói?… Vâng! điều này theo tôi chẳng có gì đáng sợ và lời khuyên giành riêng cho mình là tại sao không thử bắt chuyện, làm quen với cô ấy. Bởi biết đâu, tình yêu sẽ đến với bạn thật sự. cuộc sống thường ngày đã dạy cho tôi biết rằng: khi có một ngọn đồi chắn ngang trước mặt, đừng nghĩ rằng việc chờ đón sẽ làm nó nhỏ lại… Đã có khi nào bạn chạy đến ôm mẹ và nói rằng “con yêu mẹ”? Đã có mấy lần bạn khen món ăn mẹ làm thật ngon? Và phải chăng đã rất mất thời hạn rồi bạn không tỉ tê thật lòng với tụi bạn: “Cảm ơn tụi mày đã ở bên khi tao cần nhất” chỉ vì ngượng… Còn tỉ tỉ điều chúng ta vẫn thường tự nhủ rằng “có dịp hẳn nói” hay “một ngày nào đó”. Và rồi kết quả liệu có phải ai trong toàn bộ chúng ta cũng rất có thể chờ được đến ngày đó? chúng ta cũng rất có thể chờ được nhưng mẹ không thể. chúng ta cũng rất có thể chờ được nhưng tụi bạn đã mỗi người một nơi. Vậy tại sao chúng ta không sống ngay cho hiện tại? Tại sao không thay đổi thứ ngữ điệu kiểu “tôi hy vọng, tôi muốn, tôi mong sao… thành tôi phải hoàn tất công việc ngay giờ đây”?

Có lẽ khi gặp vấn đề này, nhiều ý kiến trái chiều sẽ nổi lên, cho rằng “Sống là không chờ đón” là sống nhanh, sống tất bật, con người sẽ dần dần quên đi những giá trị thật sự tồn tại quanh mình. Nhưng không, nếu ai có ý nghĩ như vậy thì thật sai lầm! Nếu như “căn bệnh trì hoãn” làm ta chậm phát triển, lãng phí thời hạn, làm phiên bản thân tụt hậu so với thời đại thì quan niệm “sống là không chờ đón” sẽ phần nào thúc đẩy được tích điện của mỗi người, giúp phiên bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được đậm màu ngầu và cá tính mạnh mẽ và uy lực, tài năng và dám đương đầu với thử thách; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao tiến hành ước mơ, hoài bão. Nhìn đi cũng phải nói lại bởi nhiều lúc chờ đón cũng là một điều tốt, là dấu hiệu trước tiên của những người có văn hóa truyền thống, của kẻ khôn ngoan…Nhưng tôi xin lưu ý rằng: “chờ đón” khác “trì hoãn”. Và hiển nhiên điều này cũng chỉ đúng trong một vài trường hợp, bởi trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối. Điều đó lí giải tại sao “bút chì lại có tẩy”…

Liệu có khi nào ta tự đặt tay lên tim mình và hỏi: “Nếu chỉ từ một ngày để sống, mình có hối tiếc điều gì còn chưa kịp làm, chưa dám làm, có nên làm điều này ngay lúc này ?”. Là một trong những thế hệ thanh niên, tôi thấy tiếc cho cuộc đời của những bạn trẻ đã sống hoài, sống phí, lao mình vào con đường ăn chơi. Tại sao chúng ta không sống và làm việc cho thực tại? Tại sao lại không sống tốt với phiên bản thân mình? Hạnh phúc là đâu? Không phải danh vọng, tiền bạc mà đó đó là mái ấm gia đình, là người thân xung quanh, là những điều tưởng chừng giản đơn hiện ra hằng ngày trong cuộc sống thường ngày. Ta vẫn thường nghĩ đến “ngày mai” như một khái niệm tung ra hết sức thường thì: “đương nhiên ngày mai sẽ đến”, “ngày mai đi, tất nhiên rồi”, nhưng cuộc đời, số phận chẳng ai báo trước được điều gì. Vậy thì cứ sống, cứ nuôi nhiệt huyết cho những đam mê bởi cuộc đời còn lắm những chông gai, thử thách. Sống để “khi chúng ta sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi chúng ta qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” (Bailey)

Mong sao mỗi người hãy mạnh dạn tô màu cho bức tranh cuộc đời mình thêm sinh động, tươi tắn. Nào, hãy vùng dậy và hành vi ngay đi!

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 3

cuộc sống thường ngày của chúng ta là một đường chạy dài vô tận với biết bao nhưng khó khăn, thử thách, yên cầu chúng ta phải luôn luôn nỗ lực, nỗ lực không ngừng nghỉ để rất có thể về tới đích. Bàn về vấn đề này, có ý kiến cho rằng “cuộc sống thường ngày là một đường chạy vượt rào, nếu ta không nỗ lực ta sẽ không còn vượt qua bất kì rào cản nào”.

Có lẽ so với mỗi người, những đường chạy là một hình Hình ảnh quen thuộc, thân thiện và gần gũi với tất chúng ta. “Đường chạy vượt rào”, đúng như tên thường gọi của nó, nó không bằng vận, dễ dàng và đơn giản và giản dị như đường chạy marathon mà trên đường chạy ấy có thật nhiều những rào cản, những khó khăn, buộc con người phải nỗ lực vượt qua và nếu như ta thiếu nỗ lực thì sẽ mãi chẳng khi nào rất có thể vượt qua chúng để rất có thể về tới đích. Hình Hình ảnh “đường chạy vượt rào” đó là hình Hình ảnh tượng trưng cho cuộc sống thường ngày của mỗi người với muôn vàn những khó khăn, thử thách và cả những vấp ngã. Như vậy, với cách nói giàu hình Hình ảnh, câu nói muốn nhấn mạnh sự nỗ lực, nỗ lực của mỗi người để rất có thể vượt qua những rào cản, những khó khăn, nghịch cảnh trong cuộc sống thường ngày và đạt được tiềm năng đã đề ra.

cuộc sống thường ngày của mỗi người không phải lúc nào thì cũng bằng vận, dễ dàng và đơn giản và giản dị mà nó luôn luôn đầy rẫy những khó khăn, nghịch cảnh. Khó khăn ấy rất có thể là ta thất bại trong kì thi, trong một công việc mà ta đã đề ra, là một biến cố, một cú sốc lớn trong cuộc đời để lại trong những người nỗi đau khôn nguôi và còn mãi theo thời hạn,… cuộc sống thường ngày là như vậy, nó luôn luôn chứa đựng những “rào cản” như để thử thách lòng kiên nhẫn, ý chí của con người và điều quan trọng hơn cả là trước những khó khăn ấy ta chọn đương đầu vượt qua hay từ bỏ. Và có lẽ rằng, trước những khó khăn, rào cản ấy điều quan trọng và quan trọng nhất là chúng ta cần nỗ lực nỗ lực để vượt qua nó và đi đến được cuối con đường, nơi có tiềm năng mình đã đề ra. Nếu tự phiên bản thân biết nỗ lực, nỗ lực thì ắt hẳn sẽ đạt đến được thành công, trở thành tấm gương sáng để mọi người noi theo.

chắc rằng, ai trong chúng ta cũng biết thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí, thầy có một vài phận xấu số khi sinh ra đã biết thành liệt cả hai tay- đó đó là rào cản, là nghịch cảnh mà cuộc sống thường ngày mang đến cho thầy. Ấy vậy mà người thầy ấy không bỏ cuộc, vẫn miệt mài tập viết bằng chân và sau cuối trở thành nhà giáo, được bao nhiêu người ngưỡng mộ. Và trong cuộc sống thường ngày hằng ngày của chúng ta có biết bao con người luôn luôn nỗ lực, nỗ lực không ngừng nghỉ như vậy, đó là những trẻ em nghèo vươn lên học tốt, là những bạn thi rớt ĐH vẫn quyết tâm làm lại từ trên đầu và đạt kết quả cao,…Như vậy, mỗi chặng, mỗi giai đoạn trong cuộc đời, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ gặp phải những khó khăn, những vấp ngã, điều quan trọng là chúng ta phải nỗ lực, vững chắc bằng ý chí, sự quyết tâm của phiên bản thân để vượt qua nó, để thành công chính phiên bản thân mình và đạt được mục đích đã đề ra. Đồng thời, luôn luôn nỗ lực vượt qua mọi thử thách còn là phương pháp để chứng tỏ phiên bản thân và nhận được sự tin tưởng, yêu mến của những người xung quanh.

Khó khăn, rào cản là những điều luôn luôn hiện hữu trong cuộc đời của mỗi người nhưng điều quan trọng là ta phải học cách đồng ý và vượt qua nó. Trong cuộc sống thường ngày hằng ngày, có biết bao người đã vượt qua những thử thách ấy và đạt được mục đích của phiên bản thân, trở thành những con người vĩ đại. Những con người ấy là tấm gương sáng để chúng ta học tập và noi theo. Tuy nhiên, trong cuộc sống thường ngày thời đại này, có những người vừa gặp khó khăn đã vội vàng bỏ cuộc, trốn chạy. Thật đáng buồn, đáng chê trách biết bao trước những con người như vậy. cuộc sống thường ngày của chúng ta luôn luôn có những rào cản yên cầu chúng ta phải nỗ lực vượt qua. đặc trưng, là những người trẻ tuổi, chặng đường đến tiềm năng của phiên bản thân còn rất dài và ắt hẳn chúng ta sẽ gặp phải nhiều những khó khăn. Nhưng điều quan trọng là trước những khó khăn ấy, chúng ta không được nản chí, bỏ cuộc và phải nỗ lực không ngừng nghỉ, nỗ lực hết sức mình để vượt qua nó và đi đến vạch đích mình đã đề ra.

Tóm lại, trong cuộc hành trình của mỗi người sẽ không còn tránh khỏi những khó khăn, những vấp ngã nhưng điều quan trọng là chúng ta phải ghi nhận vững chắc nỗ lực để vượt qua nó, hướng tới những điều tươi sáng, tốt đẹp hơn bởi có ai đó đã từng nói “hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về sau bạn”.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 4

Có khi nào bạn tự hỏi giá trị thực của cuộc sống thường ngày không? Tại sao cả đời người, chúng ta cứ mê mải đi tìm, trăn trở suy nghĩ về ý nghĩa và giá trị của nó?

Phải chăng …

cuộc sống thường ngày là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không nỗ lực thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không khi nào tới đích.

cuộc sống thường ngày là một đường chạy vượt rào, nếu ta không nỗ lực ta sẽ không còn thể vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào.

cuộc sống thường ngày là một đường chạy nước rút, nếu ta không nỗ lực ta chỉ là người chạy sau cuối.

cuộc sống thường ngày là một đường chạy tiếp sức, biết hỗ trợ nhau chúng ta sẽ thành công.

Vậy cuộc sống thường ngày của người tiêu dùng là đường chạy nào?… Hay là toàn bộ?…

Hay chỉ đơn giản và giản dị, cuộc sống thường ngày là yêu thương, là sẻ chia yêu thương, là yêu thương và được yêu thương. Không cần đợi đến khi thật phú quý, bạn mới rất có thể share với người khác. nếu như khách hàng có tấm lòng, bất kể lúc nào bạn cũng rất có thể share để đổi lại nụ cười trong cuộc sống thường ngày và sự thanh thản trong tâm hồn.

Ta yêu mái ấm gia đình cùng người thân những người mà ta rất có thể share mọi thứ. Ta yêu ly nâu đá vào buổi sớm ngày hè, yêu ly cappuccino vào tiết trời ngày thu, yêu ly ca cao nóng vào tối mùa đông.toàn bộ đều ngọt ngào. Ta yêu những cơn mưa rào của mùa hạ. Cơn mưa ngang qua gột sạch tâm trí ta những vấn vương thường nhật, mặc sức thả hồn theo làn mưa trắng xóa của đất trời. Ta yêu đi dạo dưới hàng cây mọi khi cơn mưa qua. Khẽ chạm tay vào thân cây để đón những giọt mưa còn vương trên lá xòa xuống tóc.

Ta yêu cả hương hoa sữa nhẹ nhàng theo gió bay vào phòng. êm ả dịu dàng và thư thái. Ta yêu cái lạnh se sắt của mùa đông. Cái lạnh làm ta cảm nhận rõ ràng hơn hơi ấm của tình yêu thương. Rồi ta sẽ phải học phương pháp để yêu cả những thất bại,những khó khăn,vấp ngã trong cuộc sống thường ngày. Rồi sau này khi nhìn lại chặng đường đã qua,chính ta sẽ tự cảm ơn những điều đó đã giúp ta trưởng thành và lớn khôn hơn.

Mỗi lần vấp ngã là một lần bớt dại

Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.

Mọi thứ trong cuộc đời đều phải có giá của nó. Được cái này thì phải mất cái kia, muốn nhận thì phải cho, muốn có thành công và hạnh phúc lâu bền thì phải trả giá bằng nỗ lực và nỗ lực. Tình yêu cho đi sẽ được đáp lại bằng tình yêu, tình thương cho đi sẽ được đáp lại bằng tình thương.

Nếu là con chim, chiếc lá

Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh

Lẽ nào vay mà không tồn tại trả

Sống là cho, đâu chỉ có nhận riêng mình?

Ta yêu cuộc sống thường ngày này, dù có mấp mô hay là không như ý muốn, nhưng như vậy mới là cuộc sống thường ngày, lúc thăng lúc trầm. Một phiên bản nhạc dù hay dù dở cũng phải có những nốt cao nốt thấp, huống chi là cả một đời người, những mấp mô đời thường như vậy tạo ra gia vị của cuộc sống thường ngày, làm cho cuộc sống thường ngày trở nên thi vị hơn. cuộc sống thường ngày là một món quà mà ta không nên bỏ phí.

Trong cuộc sống thường ngày có những điều chúng ta rất có thể nhanh gọn nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên phía ngoài và chân lý chỉ mang tính chất tương đối. Quan trọng nhất là thái độ với cuộc sống thường ngày này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho phiên bản thân, cho những người thân xung quanh mình.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 5

Thượng đế cứ nói rằng sẽ cho từng chúng ta một quỹ thời hạn là 100 năm để sống. Nhưng quả thực sống hết 100 năm đời người quả không hề dễ dàng và đơn giản và giản dị. thời hạn ấy được ví như một chặng đường chạy vượt rào, mà nếu ta không nỗ lực sẽ không còn vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào. Cách nói này hình tượng cho ta về một cuộc sống thường ngày nhiều gian khó, rào cản mà ai sống cũng phải vượt qua.

Nếu quả thực nó đúng như một đường chạy vượt rào thật thì chúng ta còn thấy tiềm năng để mà vượt, Vì đường chạy vượt rào quy định quãng đường, số rào, chiều cao, khoảng cách của những rào… Còn đường đời vô vàn những rào cản nhưng chẳng biết nó to nhỏ nhắn, dài rộng thế nào và không thể cân đo đong đếm được. Chỉ có duy nhất một thứ để chúng ta phải tiến hành, đó là việc nỗ lực. không tồn tại ai biết trước được cuộc đời này sẽ mang tới những rào cản gì và đâu là rào cản sau cuối để chúng ta vượt.

Bởi vậy sự nỗ lực là rất quan trọng và quan trọng. Không nỗ lực, chẳng ai bê vác bạn rồi ném qua rào cả. Chỉ có bạn, bằng nội lực của chính mình phải vượt qua. Có sự nỗ lực bạn có thêm sức mạnh, ý chí và nghị lực để đứng trước mỗi khó khăn thường rất có thể vững vàng. Sự nỗ lực không chỉ có khiến cho bạn mạnh mẽ và uy lực lên mà nó còn truyền cảm hứng cả cho những người khác nữa. Ai cũng nỗ lực thì rào cản cuộc đời có khi lại trở thành những trò chơi mà mình thích thử sức để đoạt được phiên bản thân mình cũng nên.

Còn khi chúng ta không nỗ lực, nghĩa là bạn buông xuôi, bạn đồng ý phó mặc cho cuộc đời… Xin lỗi, bạn không xứng đáng được đặt chân vào đường chạy và cũng chẳng có ngẫu nhiên rào cản nào chúng ta cũng rất có thể vượt qua. Người hèn nhát, yếu ớt, ý chí kém cỏi như vậy không khi nào đi hết được cuộc đời, cũng chẳng hiểu ý nghĩa thực sự của nó ra sao. Vì vậy, mỗi chúng ta đều trở thành một vận động viên cừ khôi khi không ngừng nỗ lực, nỗ lực và mỗi rào cản là một bước đệm để chúng ta sống có ý nghĩa, thành công!

Ai cũng sẽ luôn luôn khao khát vượt qua nó cũng như những thất bại trước mắt của tôi. cuộc sống thường ngày này rất bon chen và phức tạp, chẳng ai rất có thể đứng vững khi chưa tồn tại một lần vấp ngã. Chúng ta đã và đang được sống, mà ” sống ” là phải có những khó khăn, thử thách để chúng ta vượt qua.

Mà mỗi khó khăn ấy, thử thách đó phải luôn luôn cần phải có những ý chí, tinh thần sáng sủa thì mới thành công được. Sống là đương đầu với thử thách vì thế hãy cố sao để không biến thành những khó khăn ấy làm cho cuộc sống thường ngày ta thêm đau khổ. Ở đời, không tồn tại việc nào mà không cần nỗ lực, từ nhỏ nhặt rồi mới làm ra việc lớn. Khi gặp khó khăn, thử thách mà chúng ta lại nản lòng và buông bỏ cuộc đời thì có phải là không mong muốn lắm hay sao ? cũng tương tự một người sợ gãy chân nên không dám bước đi nhưng nếu người đó cứ ở yên một chỗ thì chẳng khác nào chân đã gãy.

Hiện nay, chúng ta được sống đó là niềm suôn sẻ lớn nhất rồi. Đừng so sánh cuộc đời mình với bất kì ai vì chưa chắc mình đã thua kém họ. Họ cũng sống, cũng phải đương đầu với những khó khăn mà người ngoài như chúng ta chưa thể thấy. Chính vì thế, để thành công cũng như đứng vững trong xã hội đầy những khó khăn thì cần phải có tinh thần, ý chí và nghị lực vươn lên. Đó đó là chìa khóa cho một cuộc sống thường ngày tốt đẹp hơn. Nói tóm lại, cuộc sống thường ngày là một đường chạy vượt rào nếu ta không nỗ lực ta sẽ không còn vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 6

cuộc sống thường ngày là một đường chạy marathon dài vô tận nếu ta không nỗ lực thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không khi nào tới đích.

– cuộc sống thường ngày là một đường chạy vượt rào nếu ta không nỗ lực ta sẽ không còn thể vượt qua ngẫu nhiên rào cản nào.

– cuộc sống thường ngày là một đường chạy nước rút nếu ta không nỗ lực ta chỉ là người chạy sau cuối.

– cuộc sống thường ngày là một đường chạy tiếp sức, biết hỗ trợ nhau chúng ta sẽ thành công.

– cuộc sống thường ngày của người tiêu dùng là đường chạy nào?… Hay là toàn bộ?

nếu như khách hàng đã từng chạy đường dài có khi nào bạn thấy mệt đứt hơi nhưng vẫn chưa thấy đích đến ở đâu cả? Với tôi thì có đấy. Rất nhiều buổi sáng ngày hè tôi đã từng chạy đường dài. Chạy mãi, chạy mãi nhưng vẫn không thấy cái đích mình cần đến. Và những lúc như vậy tôi tự đề ra một chiếc đích giả định gần hơn như một chiếc cột điện, một cây cổ thụ ví dụ điển hình nổi bật. Như vậy lúc nào trong tâm trí cũng nghĩ “À, sắp đến cây cổ thụ kia rồi” và khi vượt qua cây cổ thụ ấy mình lại tìm một cột mốc trong tầm mắt để đặt làm tiềm năng tiếp đến và cứ như vậy ta lần lượt vượt qua những cột mốc trong tâm trí để đạt tới đích đến thật sự. điều này còn có liên quan gì đến cuộc sống thường ngày? Có đấy. khi chúng ta học xong cấp 3 mình thích gì? Vào ĐH. Vậy lúc học xong ĐH? Kiếm việc làm ổn định. Khi có việc làm ổn định? Lấy vợ, lấy ông chồng hay nỗ lực để đạt vị trí cao hơn, kiếm nhiều tiền hơn vv… Bạn thấy không, cuộc sống thường ngày cũng có thể có những đích đến. Năm năm nữa, mười năm nữa thậm chí ba mươi năm nữa chúng ta sẽ làm gì? Có khi nào bạn nghĩ đến điều đó không? Hãy đề ra những đích đến thời hạn ngắn trong một đích đến dài hạn để ta nỗ lực bạn nhé.

Bạn bị mất tiền ư? Bạn mới chia tay tình nhân ư? Bạn bị mất việc ư? Bạn gặp chuyện buồn ư? Vâng cuộc sống thường ngày luôn luôn có vô số những điều thử thách chúng ta vượt qua. Chạy vượt rào cũng tương tự cuộc sống thường ngày, mỗi rào cản là một thử thách mà ta phải nỗ lực để vượt qua. Và nếu như khách hàng gặp những điều như ở trên hay ngẫu nhiên khó khăn nào khác, hãy coi đó là những thử thách của cuộc sống thường ngày mà ta phải vượt qua. Có một câu nói mà một người bạn có nick 5B đã nói với tôi: “cuộc sống thường ngày luôn luôn chọn ra người xuất sắc nhất để thử thách”. Bạn đang gặp khó khăn vì bạn là người xuất sắc nhất, người xuất sắc nhất thì rất có thể vượt qua mọi thử thách. xích míc không? Không hề. Sống tích cực ư?Ừ! Tại sao không fire bee (5B) nhỉ?

À, cuộc sống thường ngày còn là một cuộc chạy nước rút nữa chứ. ngẫu nhiên vận động viên nào thì cũng cần phải nỗ lực để chạy sớm nhất để về đích. Bạn biết đấy, trong cuộc sống thường ngày nếu như khách hàng không nhanh, không tồn tại sức mạnh và quan trọng là không nỗ lực hết sức mình thì chúng ta sẽ không còn thể là người đứng đầu. Hãy học tập, hãy rèn luyện, hãy thao tác làm việc hết mình để rất có thể là người đứng đầu.

chắc rằng bạn đã xem chạy tiếp sức? Một người không thể dành thành công đúng không nào bạn? cuộc sống thường ngày cũng vậy đấy. Một mình ta nhiều lúc không đủ, hay là không thể làm được những điều diệu kỳ cũng có thể có khi chỉ là những điều thật sự đơn giản và giản dị. Một mình chúng ta cũng rất có thể gãi một chỗ ngứa sau sườn lưng không? Có, nhưng khó khăn hơn khi có người khác giúp. Một mình chúng ta cũng rất có thể xây tòa nhà 100 tầng không? Có chứ vì bạn đã học bài học về chạy maraton rồi. Nhưng sẽ rất mất thời hạn đấy, có khi một hay một vài đời người không cũng không đủ để làm được điều đó. Đấy là một vài ví dụ để bạn thấy rằng thao tác làm việc theo nhóm, thao tác làm việc với nhiều cánh tay của nhiều người sẽ hỗ trợ công việc tiến triển tốt ra sao. Hãy share công việc, vui, buồn vv.. nếu bè bạn mệt mỏi hoặc gặp khó khăn và khi chúng ta gặp những điều tương tự ấy hãy share với bè bạn. Nhé!

Có khi nào bạn vấp ngã trên đường chạy? Có, với tôi thì có. Không một trò chơi nào không tồn tại thử thách, marathon, vượt rào, nước rút, tiếp sức hay cuộc sống thường ngày cũng không ngoại trừ. Vấp ngã nhiều lúc không phải do ta mà do những yếu tố khách quan khác. Tôi và chúng ta cũng rất có thể sẽ ngã trên đường chạy hay trên đường đời nhưng quan trọng là ta biết vùng dậy sau những lần vấp ngã ấy. rất có thể bạn bị thương, rất có thể bạn chảy máu nhưng sau toàn bộ những điều này hãy đứng lên để chạy tiếp phần đường còn sót lại của tôi chứ đừng bỏ cuộc như một kẻ hèn nhát. Nhưng đừng khi nào quên điều gì đã làm cho mình ngã, đó sẽ là kinh nghiệm vô cùng quý báu để tránh những lần vấp ngã về sau đấy.

Tự đứng lên khi chúng ta vấp ngã và nhìn vào vấp ngã để rút ra kinh nghiệm. Sống hết mình với hiện tại, vạch kế hoạch cho tương lai và hãy nhờ rằng share khó khăn, vui buồn với bè bạn. cuộc sống thường ngày có phải là những đường chạy???

– cuộc sống thường ngày của người tiêu dùng là đường chạy nào?…

Hay là toàn bộ?

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Nghị luận “cuộc sống thường ngày là một đường chạy Marathon dài vô tận” số 7

Nếu ví cuộc đời chúng ta là một cuộc chạy đua marathon, thì toàn bộ chúng ta ai cũng là vận động viên chuyên nghiệp. Ngay từ khi lọt lòng mẹ, chúng ta đã buộc phải chạy trên con đường thẳng tắp đó. không tồn tại ngoại lệ, không tồn tại khác lạ. đồng hồ đeo tay cũng không tạm ngưng vì ngẫu nhiên ai. Dù chúng ta có gục ngã, dù chúng ta bị bỏ lại phía sau. Chúng ta vẫn phải tranh đua với những người khác, vượt lên trên toàn bộ để là người dẫn đầu.

Đường chạy marathon cứ thẳng tắp như vậy. Nó dẫn toàn bộ chúng ta đến cùng một vạch đích. Nó bắt buộc chúng ta phải trở nên mạnh mẽ và uy lực, thậm chí là máu lạnh. Vì toàn bộ cùng chung một đích đến, nên ai là người về sau, đó đó là người thua cuộc. Chúng ta phải làm mọi phương pháp để vượt lên, chúng ta không từ thủ đoạn xấu xí nhất, chúng ta không tồn tại ai muốn trở thành kẻ thất bại.

Cuộc chạy đua marathon mà thời hạn cứ trôi mãi về phía trước, cuộc chạy đua marathon không tồn tại đường lui. Chúng ta vẫn phải tiến lên, hướng về tương lai dù chúng ta đã quá mệt mỏi, đã quá chán nản. Chúng ta phải luôn luôn tin có một đích đến đang đợi mình. Nếu chúng ta không đủ nhanh, nếu chúng ta không nỗ lực, chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau và mãi mãi chỉ là người thất bại trên con đường đến vạch đích duy nhất đang chờ đón toàn bộ.

Đời người là một cuộc chạy đua marathon… Có đúng như vậy không? Không phải! Đời người không phải là cuộc chạy đua marathon chỉ có một vạch đích duy nhất như vậy. Không khi nào chỉ có một con đường, không khi nào chỉ có một đích đến. Ai là người đã quyết định cuộc đời của chúng ta, ai là người nói rằng chúng ta chỉ rất có thể chạy cùng trên một con đường duy nhất? không tồn tại ai rất có thể thay chúng ta định đoạt cuộc đời của chính mình. Có rất nhiều con đường, có rất nhiều vạch đích cho chúng ta chạy tới. Con đường mang tên thời hạn này giành riêng cho toàn bộ mọi người, chúng ta có quyền lựa chọn đường đi, lựa chọn nơi đến. Mọi người đều phải có con đường của riêng mình.

trái đất ngoài kia còn rộng lớn lắm, rất có thể chúng ta không biết mình nên rẽ theo hướng nào, nhưng có lẽ ai cũng có thể có con đường dành riêng cho mình. Chúng ta sinh ra không phải là một phiên bản sao, chúng ta là những cá thể riêng không liên quan gì đến nhau, vậy thì tại sao phải đi cùng con đường với những người khác?

Hãy chính thức con đường của tôi ngay trong lúc nhận ra được nó. Hãy suy nghĩ và trăn trở để làm sao có được đôi chân vững chắc, trái tim nóng ấm và cái đầu nguội lạnh trên suốt chặng đường. Hãy không ngừng nghĩ về con đường của riêng mình, vạch đích mình muốn đến. Dù có thất bại cũng tương đối được, dù có phải quay trở lại điểm xuất phát cũng tương đối được. Không sao hết, đừng sợ! Hãy cứ chạy trên con đường mình đã chọn, đừng so sánh phiên bản thân với người khác. Cuộc đời thật kỳ diệu, mỗi người đều phải có con đường của riêng mình

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button