Giáo Dục

Bài văn nghị luận về nhân vật ông hoạ sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa

Người họa sĩ là một nhân vật quan trọng trong truyện Lặng lẽ Sa Pa, ông cũng được coi là nhân vật tư tưởng giúp nhà văn Nguyễn Thành Long bộc lộ những quan niệm, tư tưởng của mình. Bài văn mẫu về nhân vật ông họa sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa sẽ giúp các em tìm hiểu và khám phá những nét đẹp của nhân vật này.

Chủ đề: Bài văn về nhân vật ông họa sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long.

Mục lục bài viết:
I. Đề cương chi tiết
II. Bài văn mẫu

Bài văn nghị luận về nhân vật ông hoạ sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa

I. Dàn ý Nghị luận về nhân vật ông hoạ sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa (Chuẩn)

1. Mở bài

Giới thiệu tác giả tác phẩm và nhân vật cần nghị luận

2. Cơ thể

– Truyện ngắn
– Bản lĩnh nghệ sĩ là điểm nhìn trần thuật của tác giả … (Còn tiếp)

>> Xem chi tiết Đề cương Bàn về nhân vật ông họa sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa ở đây.

II. Bài văn mẫu Nghị luận về nhân vật ông hoạ sĩ trong Lặng lẽ Sa Pa (Chuẩn)

Đúng như tên gọi, “Lặng lẽ Sa Pa”, tác phẩm của Nguyễn Thành Long là một câu chuyện êm đềm, êm đềm, không chút hào nhoáng, kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa những con người lương thiện với tấm lòng son sắt. sạch sẽ, ấm áp. Bên cạnh anh kỹ sư duyên dáng, tự tin, anh thanh niên khí tượng thủy văn nhiệt tình, dễ gần, hình ảnh một họa sĩ trầm tư, kín đáo hiện lên, góp phần khẳng định vẻ đẹp trong lao động của các em nhỏ. tín đồ thầm lặng. Người họa sĩ với lòng yêu cái đẹp, yêu nghệ thuật và nội tâm phong phú đã trở thành điểm nhấn trang nhã mà ấn tượng cho tác phẩm của ông.

Lặng lẽ Sa Pa là truyện ngắn được viết sau chuyến đi thực tế của tác giả tại Lào Cai, kể về cuộc gặp gỡ giữa bốn con người xa lạ, bốn công việc khác nhau, thậm chí không rõ tên nhưng lại có chung sự nhạy cảm, yêu đời, yêu người. Chỉ trong 20 phút gặp gỡ, chân dung từng nhân vật hiện lên với sức trẻ, sức trẻ cháy bỏng trong tâm hồn. Người nghệ sĩ không chỉ gây ấn tượng với người đọc bằng kinh nghiệm sống, sự suy tư sâu sắc mà còn ở tâm hồn trẻ trung, trái tim đầy yêu thương ẩn dưới lớp vỏ bọc của tuổi tác.

Nét độc đáo của nhân vật người nghệ sĩ là sự lựa chọn người kể chuyện của tác giả. Tác giả chọn ngôi thứ ba, người kể giấu mặt và tường thuật lại toàn bộ câu chuyện, nhưng dường như điểm nhìn trần thuật của nhà văn được đặt dưới góc nhìn chiêm nghiệm của người nghệ sĩ. Từ cách miêu tả cảnh sắc thiên nhiên “nắng cháy cây, bàng bạc con đèo”, “thung lũng hoa loa kèn vươn mình trên màu xanh của rừng”,… đều mang những màu sắc đa dạng. . Bức tranh phong cảnh Sapa như được khắc họa bằng những mảng màu, mảng hình, hòa quyện vào nhau giữa những nét cọ tài hoa. Khi phác họa hình ảnh anh thanh niên, tác giả tạo cơ hội cho người vẽ được “xúc cảm”, cảm xúc xuất phát từ cái tôi nghệ sĩ. Đời họa sĩ rong ruổi tìm cảm hứng ghi lại bằng tranh nay đã ngoài sáu mươi, dễ rung động trước một chàng trai chất phác, hiền lành và có phần nhút nhát. Từ những ấn tượng đầu tiên qua lời kể của người lái xe, người nghệ sĩ già bắt gặp tuổi trẻ của chính mình nơi người thanh niên xa lạ, hay chính tác giả đã nhìn thấy bản sao của nhiệt huyết và đam mê qua con người? người đàn ông trẻ tuổi, và sau đó “tình cờ gặp một cái gì đó mà anh ấy thực sự ước anh ấy biết”. Nhà văn và họa sĩ đều là những người phục vụ nghệ thuật, và giữa họ có những rung cảm giống nhau. Cái cách mà người nghệ sĩ cảm nhận về cảnh và người SaPa dường như là tiếng lòng của tác giả muốn gửi gắm, tiếng nói muốn buông bỏ những xô bồ của thực tại khi gặp lại người bạn cũ. Chọn quan điểm là người nghệ sĩ đủ trải, đủ tuổi, tác giả muốn gửi gắm một nỗi niềm, yêu thương và trân trọng những con người cống hiến hết mình, không hào nhoáng, không ồn ào. răng, đã cống hiến cuộc đời mình cho sắc đẹp và cho đất nước.

Ở nhân vật người nghệ sĩ, người đọc thấy được lòng yêu nghề, hết lòng vì nghề, không quản ngại xa xôi, xa xôi để gặp gỡ, giao lưu. Cốt lõi của người nghệ sĩ là vượt ra khỏi cái tầm thường để vươn tới cái vô thường, cái cảm giác chỉ cần một giây gặp lại là nhớ ngàn năm. Với người họa sĩ, đi theo tiếng gọi của cái đẹp, việc tìm đến trai trẻ khiến anh “Một nét vẽ thôi cũng đủ khẳng định tâm hồn, khơi gợi ý tưởng sáng tạo, một nét vẽ cũng đủ là giá trị của một chuyến đi”. Đi dài “là thành công lớn nhất, vĩ đại nhất. Chỉ người nghệ sĩ chân chính mới hiểu được giá trị của sự đồng cảm và thấu hiểu giữa con người với nhau. May mắn thay, trong cuộc đời này, người nghệ sĩ đã có cơ hội gặp một nhân vật truyền cảm hứng, cho phép anh ta khám phá ra giá trị trọn vẹn của nghệ thuật.

Họa sĩ là người có vốn sống phong phú, kinh nghiệm thực tế phong phú và những suy tư của một người tuổi xế chiều. Nỗi lòng của người nghệ sĩ với những cảm xúc đau đáu về chàng trai “thật là đáng yêu nhưng làm anh quá mệt”, mệt mỏi vì khi nhìn thấy anh chàng này, anh mới nhận ra ý nghĩa của kiếp người chỉ là cống nạp. hãy cố gắng hết sức. Câu chuyện về một chàng trai có học thức, có nhiều cơ hội thăng tiến nhưng lại chọn cách từ bỏ để lên một vùng núi hoang vắng để học tập. Hình ảnh người nghệ sĩ miệt mài, “vô tình tựa đầu gối vào vở” những bức ký họa xuất phát từ tình cảm chân thực và đáng quý. Ở cái ngưỡng tuổi gần đất xa trời, hành trang của ông cũng đã chất đầy vốn sống, ông vẫn giữ nguyên những rung cảm dành cho những trái tim sống đầy nhiệt huyết và đam mê. Những lời thủ thỉ chân thành “đối với một người luôn khao khát bầu trời, buông bỏ một tình yêu đôi khi cảm thấy nhẹ nhõm”, những lời tự bạch đầy triết lý “vẽ luôn là một công việc khó khăn và nặng nề”. làm cho nhân vật người họa sĩ giống như một người cha già từng trải, giản dị và điềm đạm. Niềm vui của người họa sĩ là được gặp gỡ những con người mới, trải nghiệm những cảnh vật và không gian mới khiến anh ta muốn vẽ tranh, lao vào thử thách khó khăn, gian khổ.

Và cuối cùng, người nghệ sĩ ít nói và khép kín ấy thực chất là một trái tim trẻ thơ khao khát sự đồng cảm, một tâm hồn chân thành và vui tươi. Khi nghe người tài xế kể về chàng thanh niên lạ mặt, người họa sĩ rất háo hức và mong chờ giây phút được gặp gỡ. Anh đối xử với cô kỹ sư như đứa con gái nhỏ mới lớn, cùng cô đến nơi ăn chốn ở mới, anh nói chuyện với cô tài xế như hai người bạn cũ, trò chuyện, tâm sự. Trẻ trung như hai người bạn thân lâu ngày không gặp, vừa ngại ngùng vừa ấm áp. Dường như, nghệ thuật đã ăn sâu vào tiềm thức của người nghệ sĩ, hâm nóng tình yêu và làm tan đi lớp sương bao phủ trên đỉnh núi hiu quạnh. Tất cả các nhân vật được kết nối với nhau thông qua nghệ sĩ. Tất cả những cử chỉ và hành động của những con người tốt bụng ấy đều xuất phát từ một điểm chung: tình yêu thương.

Xây dựng nhân vật ông họa sĩ già, tác giả không đặt tên cụ thể mà đặt ông trở thành người nối giữa những con người xa lạ. Phải chăng nghệ thuật, tình yêu và tâm huyết là tiếng nói chung của những người xuất hiện trong tác phẩm, Với khả năng xây dựng tuyến nhân vật hài hòa, phong phú, bổ sung cho nhau, Nguyễn Thành Long đã hoàn thành tác phẩm. hoàn thành tốt nhiệm vụ truyền tải đến người đọc hình ảnh một cây cao bóng cả, một người họa sĩ với mái tóc bạch kim nhưng trái tim không lạnh lùng. Tất cả hòa quyện một cách tinh tế, ca ngợi những con người của xã hội mới, cống hiến hết mình, sống trọn vẹn, ý nghĩa.

Nhân vật họa sĩ hiện lên với những phẩm chất tốt đẹp, một con người hết lòng vì nghệ thuật, có trái tim dễ rung động và tâm hồn phơi phới với cuộc sống. Hình tượng nhân vật có lẽ cũng chính là tác giả Nguyễn Thành Long, một cây bút lão luyện, một cây cao bóng cả trong làng văn học hiện đại. Qua nhân vật này, tác giả cũng nêu cao tinh thần cống hiến cuộc đời cho công cuộc xây dựng đất nước.

——KẾT THÚC——


Để hiểu thêm về nhân vật ông họa sĩ cũng như các nhân vật khác trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, ngoài bài văn mẫu về nhân vật ông họa sĩ trên, các em có thể tham khảo thêm: Tường thuật truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, Phân tích triết lý sống ở Sapa Lặng lẽ, Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, từ đó nêu ý nghĩa, tư tưởng của tác phẩm Phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long.

.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button