Top List

Top 7 Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc trong truyện “Lão Hạc” của Nam Cao (ADS)

Nam Cao (1917- 1951) là một nhà văn hiện thực xuất sắc viết về người nông dân nghèo đói bị vùi dập và những người trí thức nghèo sống mòn mỏi, thất vọng trong xã hội cũ. “Lão Hạc” là một truyện ngắn xuất sắc của Nam Cao viết về người nông dân ở xã hội phong kiến cũ, đăng báo lần thời điểm đầu năm mới 1943. Lão Hạc hiện lên qua trang văn của Nam Cao là một lão nông với những phẩm chất tốt đẹp, tuy nhiên, ở đầu cuối lão phải chết một cách đầy đau đớn. Mời chúng ta tìm hiểu thêm một số trong những bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc mà quả cảm SEO đã tổng hợp trong nội dung bài viết tiếp tại đây.

Chẳng gì khác, xã hội thực dân nửa phong kiến đen tối đã đẩy cuộc sống đời thường người nông dân đến đường cùng; cái nghèo khó, cùng cực đã đẩy lão Hạc đến một lựa chọn đau đớn, nghiệt ngã.
Là top 3 tiêu chuẩn mà quả cảm SEO.vn luôn luôn luôn luôn hướng tới để đem lại những thông tin hữu ích nhất cho xã hội

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 1

Lão Hạc là truyện ngắn phản ánh chân thực nhất cảnh đời cơ cực, nhiều cay đắng nhất của người nông dân trước cách mạng tháng Tám. nói theo cách khác là xã hội này đầy rẫy những bất công, đẩy người nông dân vào thất vọng, vô vọng, không lối thoát. Nam Cao đã xây dựng thành công hình Hình ảnh Lão hạc với khá đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp của người nông dân nhưng ở đầu cuối số phận bi thảm. Cái chết của Lão Hạc cuối truyện luôn luôn ám Hình ảnh người đọc, bởi giá trị mà nó muốn nhắn gửi sâu xa ra sao.

Không phải tự nhiên lão Hạc muốn tìm về cái chết, bởi chẳng ai muốn chết cả. Chỉ khi túng quá, quẫn quá, và không hề con đường nào khác để đi thì cái chết là sự việc giải thoát nhẹ nhàng nhất. Lão Hạc sau thời điểm bán cậu Vàng được 5 đồng, thấy day dứt, thấy mình thật tệ bạc với nó quá. Lão tính đi tính lại, ở đầu cuối cũng tích được 30 đồng gửi ông Giáo, khi nào nam nhi ông về thì nhờ ông Giáo gửi lại nam nhi.

Ngay từ trên đầu mẩu chuyện, Nam Cao đã trình làng yếu tố hoàn cảnh vô cùng khó khăn, cùng cực và cô độc của Lão Hạc. nam nhi thì đi cao su đặc biền biệt chưa thấy về, lão già yếu, chỉ sống với cậu Vàng và mảnh vườn nhỏ. Lão thương nam nhi và mong muốn nó quay trở về đây. Tấm lòng đó của Lão thực sự đáng trân trọng và cảm phục.

Tuy nhiên cuộc sống đời thường ngày càng thiếu thốn, bệnh tật triền miên, lão không muốn cậy nhờ ông giáo và không muốn làm phiền đến hàng xóm nên đã xin Binh Tư ít bả chó. Lão bảo lão xin bả chó để bẫy con chó đi lạc nhưng thực ra để giải thoát phiên bản thân mình, cũng là để tiền lại cho con, không làm gánh nặng cho bất kì ai.

Cái chết của lão Hạc để lại trong tâm người đọc nhiều ám Hình ảnh. Lão chết, cái chết đó giàu giá trị nhân văn, cũng như phản ánh chân thực tình hình xã hội Việt Nam lúc bấy giờ đang rơi vào thất vọng ra sao. Vì thất vọng, vì nghèo đói, vì lòng tự trọng nên cái chết là sự việc lựa chọn ở đầu cuối, dù là bất đắc dĩ thì nó cũng trọn vẹn có thể kết thúc trong êm đẹp. Xã hội Việt Nam bấy giờ cái nghèo đói tràn ngập, thực dân phong kiến đã đẩy những người nông dân đến bước đường cùng như vậy này.

Vốn dĩ lão Hạc là người có lòng tự trọng rất cao, nên dù khó khăn thế nào, lão cũng không muốn cậy nhờ bất kể ai. Chính lòng tự trọng “hác dịch” đó đã buộc lão phải nghĩ đến cái chết, dù thực tâm lão vẫn muốn sống và khát sống một cách mãnh liệt. Một sự đối lập đến chua xót như vậy. Lão chết, cái chết thể hiện tối đa tình yêu thương con vô bờ bến. Ông không muốn làm gánh nặng cho con sau này, ông muốn giành dụm hết tiền cho con, mình không dùng đến đồng nào. Tình cảm ấy thật vĩ đại và vượt khỏi sức tưởng tượng của con người.

Cái chết của Lão Hạc vừa phản ánh sự thất vọng của thời đại, của con người; đồng thời giải phóng chính lão hạc khi muốn mang đến những điều tốt đẹp cho đứa con của tôi. Thật vậy, truyện ngắn “Lão Hạc” kết thúc với cái chết đầy thảm kịch và thất vọng của lão đã khiến cho người đọc suy nghĩ rất nhiều về con người, tình người, về cái đói, cái nghèo và về lòng tự trọng.

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 2

Đọc xong truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, hẳn rất nhiều người còn day dứt, dằn vặt và suy nghĩ về cái chết của lão. Chưa khi nào ta lại thấy được rõ ràng như lúc này về ranh giới giữa trắng và đen, giữa thị phi và đạo đức lại mỏng manh manh và nhập nhằng như lúc này. Cái chết của Lão Hạc là cái chết để nói lên tính cách, nhân cách của chính lão.

Lão Hạc là một nông dân nghèo, vợ lão chết để lại cho hai phụ thân con lão một mảnh vườn, thằng nam nhi đang đi tới tuổi lấy vợ, nhưng vì nghèo quá không đủ tiền thách cưới. nam nhi lão cũng vì thế mà bỏ đi thao tác đồn điền cao su đặc năm hay sáu trong năm này chưa thấy về. Lão Hạc đã tìm về cái chết. Lão chết để lại cho mọi người sự bàng hoàng, xót xa. nói theo cách khác, lão chết vì đã nỡ lừa một con chó không? “Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó”. Con chó đó được anh nam nhi lão mua về, khi anh đi thao tác thì để lại cho lão nuôi.

Lão coi nó như một người bạn tri kỷ, một đứa con, đứa cháu tinh thần mà anh nam nhi để lại, khi ông rỉ tai với nó, ông gọi anh nam nhi là “bố cậu”, thế nên ông đặt tên cho nó là “cậu Vàng”. Có chuyện gì lão cũng kể cho cậu nghe, lão ăn gì, nó ăn nấy, có khi nó còn ăn nhiều không dừng lại ở đó lão nữa. Vậy mà, lão quyết định bán nó. Nhưng quyết định bán cậu Vàng của lão đưa ra thật không giản dị và đơn giản dễ dàng chút nào. Lão đã nhắc đến chuyện này nhiều lần rồi, đến nỗi ông giáo “nghe câu ấy đã nhàm”. Thế nhưng, lần này lão làm thật.

sau thời điểm bán cậu Vàng không bao lâu, lão gửi mảnh vườn và tiền để lo ma chay của tôi cho ông giáo. Lão tìm về cái chết. Cái chết của lão thật đau đớn và kinh hoàng. “Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra. Khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một chiếc, giật nẩy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên trên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ thời trang rồi mới chết.” Lão chết như để trả nợ với cậu Vàng, vì lão đã nỡ nhẫn tâm lừa nó. Lão không chọn cho mình một chiếc chết nhẹ nhàng hay là không đau đớn, vật vã mà trái lại. Dường như lão muốn được cậu Vàng tha thứ.

Bởi với lão, cậu Vàng như một đứa con, một người bạn tri kỷ, một kỷ niệm mà anh nam nhi để lại. Khi vừa bán chó xong, lão sang ngay nhà ông giáo và nói “Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ!”. Câu nói rất tỉnh táo, không hề có ý gì thương xót hay hối hận mà trái lại, nó như có ý khoe khoang một việc gì đó. Vậy mà, chỉ với sau đó một khoảnh khắc, Nam Cao đã tả ngay cho ta thấy “Lão cố làm ra vẻ vui vẻ. Nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt ầng ậng nước”.

Và chỉ chờ một giọt nước, một tác động nhỏ là mọi cảm xúc, mọi kìm nén sẽ vỡ òa ra. “Mặt lão đột nhiên co dúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như trẻ con. Lão hu hu khóc …” , chỉ với sau một thắc mắc của ông giáo. Và sau thời điểm bán chó đi, tâm hồn lão dường như trống rỗng. Lão chết như để vấn đáp cho câu trách móc của con chó mà lão tưởng tượng ra.

Nhưng toàn bộ không chỉ là có vậy, lão chết vì tình thương mà lão giành riêng cho nam nhi quá lớn lao, không gì trọn vẹn có thể thay thể được. Và lão chết cũng là tạo ra xã hội đương thời lúc đó thấy được cách họ đã dồn ép những người nông dân lao động nghèo đến đói cùng đói cực ra sao. Anh nam nhi lão yêu một cô nàng và muốn cưới làm vợ, nhưng nhà gái lại thách cao quá, lão không đủ tiền để trả. Vậy là anh đòi bán mảnh vườn mà mẹ anh đã “thắt sống lưng buộc bụng, dè sẻn mãi” mới sắm được, nhưng lão phủ nhận. Lão hết lời khuyên ngăn, ở đầu cuối thì anh nam nhi cũng ưng thuận nghe theo.

Bởi quá nghèo khổ, anh nam nhi quyết tâm đi thao tác ở đồn điền cao su đặc mong thoát khỏi cuộc sống đời thường cùng cực, tủi nhục lúc bấy giờ. Lão ở nhà cùng với cậu Vàng. Với tình yêu bát ngát giành riêng cho nam nhi, lão tự làm thuê để kiếm ăn qua ngày, còn tiền hoa lợi của mảnh vườn thì để ra, gom góp cho anh nam nhi để anh có tiền cưới vợ, hoặc có vốn làm ăn. Nhưng thật là, người tính không bằng trời tính. “Ấy thế mà giờ đây hết nhẵn, ông giáo ạ! Tôi chỉ ốm có một trận đấy thôi. Một trận đúng hai tháng, mười tám ngày, ông giáo ạ!”

Bao nhiêu tiền của tích góp lâu nay của ông đội nón ra đi theo tiền thuốc men, tiền ăn uống. Lão đau lòng, xót ruột lắm. Lão lại lo cho anh nam nhi của lão, lão sợ làm gánh nặng cho con mình. “Tôi bòn vườn của nó bao nhiêu, tiêu hết cả. Nó vợ con chưa tồn tại. Ngộ nó không lấy gì lo được, lại bán vườn thì sao? …” Lão luôn luôn đặt nam nhi ở vị trí trên cùng, quan trọng nhất, luôn luôn tìm mọi phương pháp để tốt cho con mà không quan tâm, không suy nghĩ gì cho mình hết. Lão trăn trở, suy nghĩ và lão quyết định.

Lão gửi nhờ ông giáo trông hộ mảnh vườn, khi nào nam nhi lão về thì giao lại cho nó, lão còn hai mươi lăm đồng bạc với năm đồng bán chó nữa là tròn ba mươi đồng, lão vét sạch, gửi ông giáo để phòng lo ma chay cho mình không lại phiền đến bà con hàng xóm. Từ đó “luôn luôn mấy hôm, tôi thấy lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi khoai cũng hết. chính thức từ đấy, lão sản xuất được món gì, ăn món nấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy, hay bữa trai, bữa ốc.” Lão sống ra sao thì cũng rất được, chỉ việc lão không làm phiền đến ai, không làm gánh nặng cho nam nhi mình là lão vui rồi.

Tấm lòng của người phụ thân là vậy đó, toàn bộ những gì tốt đẹp tuyệt vời nhất đều dành hết cho con cái của tôi. Tới cùng cực, lão không cầm cự nổi nữa, lão tìm về cái chết như để giải thoát cho mình, giải thoát cho anh nam nhi và cũng là giải thoát cho cái xã hội nghèo nàn đương thời mà lão đang sống. Lão tính toán toàn bộ, làm toàn bộ mọi việc chỉ tạo ra nam nhi lão có cuộc sống đời thường tốt hơn.

Gấp trang sách lại ta thấy Lão Hạc là một người nông dân lao động nghèo khổ gần bùn nhưng lại chẳng hôi tanh mùi bùn, mà trái lại, lão lại là một người phụ thân hết mực, hết lòng vì con cái. Là một người nhân hậu, thương yêu loài vật, đó là cậu Vàng. Cái chết của lão đó là tiếng chuông cảnh tỉnh, thức tỉnh những ai đang lầm đường, lạc lối, không được vì cái ăn, cái hư danh trước mắt mà bán đi linh hồn, nhân cách, phẩm giá của tôi.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 3

Nam Cao là nhà văn tiêu biểu của nền văn học tiến bộ Việt Nam trước và sau cách mạng tháng 8 năm 1945. Tác phẩm của ông đều gắn sát với số phận, hình Hình ảnh của người nông dân khốn khổ. Tác phẩm “Lão Hạc” là một tác phẩm hay thể hiện cái nhìn nhân văn nhân đạo của tác giả Nam Cao giành riêng cho nhân vật của tôi, những người nông dân nghèo khổ, nghèo nàn của xã hội phong kiến.

Khi đọc xong truyện ngắn này nhiều người không khỏi bị ám Hình ảnh bởi cái chết đau đớn, nhiều ám Hình ảnh của nhân vật chính. Những suy nghĩ của ông lão đã khiến cho nhiều người đọc phải bật khóc cảm thương cho một người phụ thân yêu con, sống đạo đức chuẩn chỉnh mực không trở nên cái xấu, điều ác làm hoen ố đi danh dự và nhân phẩm của tôi. Lão Hạc là người nông dân nghèo, mặt đáy xã hội lão “góa” vợ sớm có người nam nhi thì bị bắt đi thao tác tại đồn điền cao su đặc của giặc. Một nơi nổi tiếng tàn ác “cao su đặc đi dễ khó về. Khi đi trai tráng khi về bủng beo”

Lão có một mảnh vườn là của nả, hương hỏa bao năm phụ thân ông để lại là tài sản duy nhất mà lão trọn vẹn có thể để giành riêng cho nam nhi mình khi tới tuổi lập mái ấm gia đình có chỗ nương thân. Lão không tồn tại gì nữa ngoài con chó, người bạn thân tri kỷ share mọi vui buồn với lão. Lão coi con chó như nam nhi mình vậy đặt tên cho nó là cậu “Vàng”.

Lão sống hiền lành không làm hại ai nhưng những kẻ có tiền có quyền trong cái xã hội ấy không cho lão được sống yên phận nghèo của tôi. Khi mái ấm gia đình Bá Kiến suốt ngày nhăn nhe muốn chiếm mảnh vườn của lão. Một tài sản lão quý hơn cả tính mạng mình. Năm lần bảy lượt chúng tìm cách gạ gẫm không được chúng bèn bày mưu hãm hại lão để trọn vẹn có thể sở hữu được mảnh vườn.

không hề cách nào khác lão nghĩ tới cái chết. Chỉ có cái chết mới giải thoát lão khỏi cuộc sống đời thường cô độc, nghèo đói, khốn khổ này. Chỉ có cái chết mới giúp hắn giữ được mảnh đất tổ tiên hương hỏa này cho nam nhi lão. Nghĩ thế hắn bèn tìm cách hành vi. Trước tiên lão phải bán con Vàng người bạn thân thiết của tôi đi, bởi khi lão chết rồi thì ai chăm sóc nó, rồi nó cũng sẽ chết đói hoặc bị bọn bắt trộm chó làm thịt mà thôi.

Lão bán con Vàng như bán đi một phần linh hồn của tôi vậy, lão đau đớn vô cùng.Rồi lão đi sang Binh Tư xin bả chó. Binh Tư là một tay chuyên trộm cắp vặt trong làng, và thường xuyên bắt trộm chó nhà khác bán lấy tiền nên trong nhà hắn lúc nào thì cũng sẵn thứ này. Khi thấy Lão Hạc sang xin bả cho Binh Tư tưởng mình có thêm đồng nghiệp làm nghề thất đức như mình nên cười ha hả còn chọc lão có vụ gì ngon thì chia cho hắn với. Nhưng hắn đâu ngờ rằng Lão Hạc sang xin bả chó cho chính mình.

trước lúc chết lão cũng phiền lòng rất chu toàn. Lão sang nhà thầy giáo Thứ rồi nhờ thầy giữ hộ sách vở và giấy tờ nhà, gửi tiền để nếu chẳng may lão có mệnh hệ nào thì lấy tiền đó lo ma chay, mua quan tài, bởi lão biết trong cảnh toàn quốc nghèo khổ, đói kém làm phiền hàng xóm cũng là cái tội. Lão cũng không muốn sau thời điểm mình chết đi rồi không được chôn cất tử tế.

Một người nông dân ít học hành nhưng lại vô cùng rất nhiều văn hóa truyền thống, lão ứng xử chuẩn chỉnh mực, lương thiện, đạo đức hơn rất nhiều kẻ tưởng có học có chức có quyền trong xã hội mà vô đạo đức, vô lương. Rồi lão về nhà tự mình ăn bả chó để tìm tới cái chết. một chiếc chết đau đớn, tạo ra toàn bộ những người đọc cảm thấy nghẹn ngào theo từng trang viết.

Nam Cao đã vô cùng thành công khi khắc họa nhân vật Lão Hạc vô cùng thánh thiện, thanh bạch, một người nông dân nghèo nhưng lương thiện tử tế, một người phụ thân thương con vô bờ bến.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 4

Văn học hiện thực phê phán là một dòng văn học với những cảnh đời trớ trêu, cay đắng, xấu số. Văn học về những con người bị áo cơm ghì sát đất, phải sống tha hoá, sống kiếp sống mòn, của những cảnh đời bị đẩy vào bước đường cùng không lối thoát,… Nước mắt và cái chết trọn vẹn có thể xem là những mô típ quen thuộc của văn học hiện thực phê phán 1930 – 1945.

Mô típ ấy ám Hình ảnh nhiều trong sáng tác ở trong nhà văn Nam Cao: Chí Phèo chết trên vũng máu của chính mình ngay trong những lúc khát vọng trở về với cuộc đời bị dập tắt; Lang Rận, Mụ Lợi tự tử trong sự thờ ơ, đàm tiếu của người làng ; và cái Tí chết vì một bữa no duy nhất của cuộc đời,… Có lẽ trong những cái chết ấy thì khó quên nhất đó là cái chết của Lão Hạc – một lão nông nghèo khổ, xấu số trong truyện ngắn cùng tên ở trong nhà văn Nam Cao.

Ta hãy xem thêm lại những dòng văn Nam Cao tả lại cái chết của Lão Hạc : “Lão Hạc đang vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một chiếc, nảy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên trên người lão. Lão vật vã đến hai giờ đồng hồ thời trang rồi mới chết. Cái chết thật dữ dội. Chẳng ai hiểu lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và bất thình lình như vậy”.

Những dòng văn này trước hết làm tôi giật mình về một chiếc chết thật dữ dội và kinh hoàng. Đây không phải là một chiếc chết thường thì. Đó là cái chết của người do bị trúng độc bả chó. Bất giác tồi có cảm tưởng như không phải cách chết của một con người thường thì mà là cách chết như của một con chó. Lão Hạc trong cái chết của tôi vô cùng đau đớn, vô cùng vật vã, cùng cực về thể xác. cả đời đã khổ, đến khi nhắm mắt xuôi tay, lão đâu có hề được bình yên về với đất mẹ.

Cái chết của Lão Hạc thật bất thần – bất thần với toàn bộ, cả Binh Tư và người láng giềng thân thiết là ông Giáo ; cả mọi người trong làng. Sự bất thần của cái chết càng làm cho mẩu chuyện thêm căng thẳng, thêm xúc động. xích míc thất vọng được đưa lên đến mức đỉnh điểm và kết thúc một cách bi đát và tất yếu. Lão Hạc không thể tìm con đường nào khác để tiếp tục sống mà không ăn vào tiền của con, hoặc bán mảnh vườn. Lão đành chọn cái chết, dành tự gật đầu đồng ý đau khổ để nuôi hy vọng cho toàn bộ những người nam nhi. Với một tính cách như Lão Hạc thì cái chết là một tất yếu, cách chết mà lão chọn cũng là một tất yếu.

Người đọc bao thế hệ trước cái chết của Lão Hạc đều xúc động nghẹn ngào khi phát hiện ra những ý nghĩa thâm thúy ẩn sau cái chết đầy đau đớn về thể xác kia của lão. Lão không lựa chọn cách chết nào khác mà chết như cách chết của một con chó ăn phải bả, bởi với lão đến tận lúc chết, ám Hình ảnh về cậu Vàng, về việc mình đã trót lừa một con chó vẫn day dứt lương tâm lão. Lão đã chọn một cách giải thoát đáng sợ nhưng lại như một phương pháp để tạ lỗi cùng cậu Vàng.

Lão Hạc yêu thương con chó như nam nhi nhưng lại nỡ lừa bán nó đổ cho thằng Mục giết thịt, thì lão cũng phải tự trừng phạt mình, tự chịu hình phạt như một con chó chết vì ăn phải bả. Lão Hạc chết trong đau đớn, vật vã ghê gớm về thể xác nhưng nặng tay rằng lão lại thanh thản về tâm hồn vì đã hoàn thành nốt công việc ở đầu cuối với đứa nam nhi vẫn “bặt vô âm tín” với hàng xóm láng giềng về tang ma của tôi. Lão chết để giữ phần ấm cho con, để giữ lại hy vọng cho toàn bộ những người con duy nhất đang ở nơi xa của tôi. Cái chết của lão là biểu thị tối đa của tình phụ tử thiêng liêng, của đức hi sinh cừ khôi.

Cái chết của Lão Hạc một mặt góp thêm phần thể hiện tính cách và số phận của Lão Hạc, cũng là một điển hình nổi bật sắc nét của số phận và tính cách của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám : nghèo khổ, thất vọng, nhưng giàu lòng yêu thương và đức hi sinh cừ khôi, mặt khác, cái chết của Lão Hạc cũng có thể có ý nghĩa tố cáo hiện thực xã hội thực dân nửa phong kiến đã đẩy những con người lương thiện vào bước đường cùng, phải gật đầu đồng ý cái chết như cách duy nhất kết thúc cuộc đời nhiều đau khổ. Cái chết của lão cũng giúp những người xung quanh lão hiểu con người lão hơn, quý trọng và thương tiếc lão hơn.

Kết thúc mẩu chuyện bằng cái chết của nhân vật chính, Nam Cao đã tôn trọng cái lô gích của thực sự cuộc đời, đồng thời làm tăng sức ám Hình ảnh, thú vị và khiến cho người đọc cảm động hơn. Cái chết của Lão Hạc tuy mang đậm màu sắc bi thảm nhưng nó cũng khiến cho người đọc ấm lòng hơn chính vì nó mang lại cho họ niềm tin vào thực tiễn tốt đẹp của con người trước yếu tố hoàn cảnh nghiệt ngã của cuộc đời. Đó cũng đó là giá trị nhân văn thâm thúy mà nhà văn gửi gắm trong thiên truyện ngắn này.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 5

sau thời điểm đọc xong những tác phẩm của Nam Cao, người đọc dường như vẫn cảm thấy xót xa và day dứt khôn nguôi trước số phận của những con người khốn khổ như bà cái Tý trong Một bữa no, anh Đĩ Chuột trong Nghèo, anh Phúc trong Điếu văn…tuy vậy có lẽ ám Hình ảnh hơn cả là cái chết dữ dội của Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao.

tuy vậy gần 7 thập kỷ đã trôi qua, nhưng cái chết ấy vẫn đủ sức làm quặn thắt bao tấm lòng người đọc. Vì sao vậy? Phải chăng vì Nam Cao tuy chưa dắt Lão Hạc vượt qua thảm cảnh bi đát của đời mình nhưng ông đã để ở đấy trọn vẹn một tấm lòng. Chính vì vậy mà ông tạo ra nhân vật của tôi chọn một chiếc chết khác thường khi xét cả ba phương diện: nguyên nhân sâu xa của cái chết, phương cách chết và ý nghĩa của cái chết.

Thứ nhất là nguyên nhân cái chết. Một mẩu chuyện cười kể rằng: Có lão phu nọ vào rừng kiếm củi, trời nắng to, lão mệt mỏi và kiệt sức chẳng đủ sức để đỡ bó củi lên vai lão, lão buồn buồn chán nói:

– Khổ thế này thì thà chết còn hơn.

Vừa dứt lời thì thần chết hiện lên hỏi:

– Ông lão! Ông vừa nói gì?

Ông lão hốt hoảng và ấp úng vấn đáp:

– Không! tôi chẳng nói gì cả. Tôi chỉ nói: giá như có ai đỡ bó củi lên vai thì hay biết mấy.

mẩu chuyện thật giản dị và đơn giản, ngắn ngủi và kết thúc bằng một tiếng cười bật lên từ phía người đọc. Nhưng có lẽ cái thông điệp mà tác giả muốn gửi đến người đọc thì chẳng giản đơn chút nào, đó là vấn đề tình yêu cuộc sống đời thường. Con người dường như càng già thì càng quý sự sống, hay nói cách khác là khi cận kề bên cái chết thì phiên bản năng sống sót của con người sẽ trỗi dậy mãnh liệt và yêu sự sống hơn khi nào hết.

Vậy thì tại sao Lão Hạc lại tìm về cái chết? “Sau trận ốm, lão yếu người đi ghê lắm. Những công việc nặng không làm được nữa. Làng mất vè sợi, nghề vải đành phải bỏ. phụ nữ rỗi rãi nhiều. Còn tí việc nhẹ nào họ tranh nhau làm mất cả. Lão Hạc không tồn tại việc. Rồi lại bão, hoa màu bị phá sạch sành sanh. từ thời điểm ngày bão đến nay, vườn lão chưa tồn tại một tý gì để bán. Gạo thì cứ kém mãi đi. Một lão với một con chó, mỗi ngày 3 hào gạo, mà gia sự vẫn còn đó đói deo đói dắt…”

Lão quyết định bán “Cậu Vàng”. Bán đi người bạn thân thiết nhất, bán đi kỷ vật ở đầu cuối của nam nhi lão- lão đau đớn, dằn vặt và lương tâm lão dày vò khôn nguôi. Rồi lão mang 25 đồng bạc lão dành dụm được cộng với 5 đồng bán chó, với mảnh vườn 3 sào sang gửi ông Giáo. Thế rồi từ hôm đó: “Tôi thấy Lão Hạc chỉ toàn ăn khoai. Rồi thì khoai cũng hết. chính thức từ đấy, lão sản xuất được món gì ăn món nấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì lão ăn rau má với thỉnh thoảng một vài củ ráy hay bữa trai bữa ốc. Tôi rỉ tai lão với vợ tôi. Thị gạt phắt đi.

– Cho lão chết! Ai bảo lão có tiền mà chịu khổ, lão làm lão khổ, chứ ai làm lão khổ”.

Vâng! Có lẽ lão làm lão khổ thật. chính vì nếu lão là người phụ thân tầm thường, à không! phải nói là người phụ thân thường thì chứ, thì lão sẽ chưa chết, thậm chí sẽ còn sống lâu không dừng lại ở đó là đằng khác. 30 đồng bạc cộng với mảnh vườn 3 sào, sẽ là một khoản tương đối lão trọn vẹn có thể sống được. Nhưng lão dường như không làm như vậy. Mảnh vườn là tài sản duy nhất vợ lão hồi còn sống phải thắt sống lưng buộc bụng mới tậu được. Nó là tài sản duy nhất vợ ông chồng lão giành riêng cho con. Bởi vậy mảnh vườn ấy gắn với danh dự, bổn phận của kẻ làm ông chồng, làm phụ thân. Còn món tiền 30 đồng bạc ấy sẽ được dùng phòng khi lão chết có tiền ma chay. Lòng tự trọng không cho phép lão làm phiền đến mọi người. Cho nên món tiền ấy mang ý nghĩa danh dự của kẻ làm người, lão không thể tiêu vào đó. ở đầu cuối lão chọn cái chết để tự giải thoát.

Vậy, từ diễn biến trên ta thấy nguyên nhân cái chết của Lão Hạc là do tình cảnh đói khổ, túng quẫn đã đẩy lão đến bước đường cùng: Lão phải chết, đó cũng là số phận cơ cực đáng thương của những người nông dân nghèo sống trong thời kỳ đen tối trước cách mạng tháng Tám. tuy vậy nguyên nhân sâu xa của cái chết, không chỉ là là do tình cảnh đói khổ, túng quẫn mà là do xuất phát từ lòng thương con lặng lẽ, sâu nặng xuất phát từ đức hy sinh cừ khôi của người phụ thân. Một người phụ thân dám đánh đổi cả sự sống của tôi để dành dụm số tiền ít ỏi cho tương lai của con.

Thì ra, ẩn đằng sau vẻ già nua, khắc khổ tội nghiệp ấy là cả một trái tim lớn lao nồng hậu, lặng lẽ nhưng tha thiết, vững chắc và kiên cố luôn luôn cháy lên ngọn lửa của tình phụ tử thiêng liêng. Thì ra đức hy sinh không chỉ là là “độc quyền” của người phụ nữ mà nhiều khi, sự hy sinh ấy ở phái nam, thâm thúy hơn rất nhiều. Thì ra, nhiều lúc ở những con người thường thì lại chứa đựng những phẩm chất phi thường. Chao ôi! Nếu có “Hậu Lão Hạc” thì anh nam nhi lão sẽ trở về, sẽ lấy vợ, sinh con, lão sẽ được sống những ngày cuối đời thật thanh thản hạnh phúc. Lão sẽ được phụng dưỡng chăm sóc, lòng hiếu thảo của con cháu sẽ sưởi ấm đời lão, sẽ xoá nhoà toàn bộ những vết thương đau.

Nhưng! Ước mơ vẫn chỉ là ước mơ. Hễ ai đọc Lão Hạc thì chẳng dễ gì quên được cái chết kinh hoàng của Lão: “Lão vật vã ở trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai mắt sòng sọc. Lão tru tréo, bọt mép sùi ra, khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một chiếc, nẩy lên. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi đè lên trên người lão. Lão vật vã đến một vài giờ thời trang rồi mới chết. Cái chết thật là dữ dội. Chẳng ai hiểu lão chết vì bệnh gì mà đau đớn và bất thình lình như vậy. Chỉ có tôi và Binh Tư hiểu”.

Không! không chỉ là có ông Giáo và Binh Tư hiểu mà toàn bộ mọi người đều hiểu, đều đau đớn trước cái chết kinh hoàng ấy. Phương cách chết của lão là chết bằng bả chó, chết do trúng độc bả chó. Chúng ta vẫn tự hỏi ngàn lần rằng vì sao Lão Hạc không chọn một chiếc chết êm dịu hơn, nhẹ nhàng hơn, lặng lẽ hơn. Lý giải điều này, sách giáo viên Ngữ văn 8(Tập 1- trang 39, xuất phiên bản tháng 5/2004) viết rằng: “Ông lão nhân hậu, trung thực này chưa từng lừa một ai, lần thứ nhất trong đời lão phải lừa là lừa “cậu vàng” “người bạn thân thiết của tôi. Lão đã lừa để “cậu vàng” phải chết thì giờ đây lão cũng phải chết theo kiểu một con chó bị lừa”.

Nếu hiểu như vậy, thì chỉ là lớp nghĩa đầu. chính vì lão chết bằng bả chó là xuất phát từ dụng ý thẩm mỹ của tác giả, xác định một điều rằng: Ông không muốn trốn tránh thực sự của cuộc sống đời thường, cũng không muốn tìm lối giải thoát có tính chất chủ quan, dễ ợt. Thời bấy giờ nhà văn Nguyễn Công Hoan nói rằng: “Tự lực văn đoàn nhìn khói mái nhà của người nông dân, còn tôi, tôi nhìn vào dạ dày của họ”. Vũ Trọng Phụng thì gọi việc lảng tránh những vấn đề cuộc sống đời thường là chạy xa sự thực bằng những từ điêu trá của văn chương “… như vậy là giả dối là tự lừa mình và di họa cho đời”.

Còn Nam Cao lặng lẽ xác định “thẩm mỹ không phải là ánh trăng lừa dối thẩm mỹ là những tiếng đau khổ toát ra từ những kiếp lầm than”. Và bằng cái chết của Lão Hạc, ta thấy Nam Cao đã minh chứng được điều đó. Nam Cao tạo ra Lão Hạc chết bằng bả chó tức là ông đã tôn trọng cái logic của thực sự cuộc đời. Vì chỉ có cái chết dữ dội ấy mới đủ sức tố cáo xã hội đương thời lúc ấy đã đẩy con người xấu số đến cùng đường tuyệt lộ, khiến cho họ phải chết một cách thê thảm đớn đau.

Ngoài ra Nam Cao muốn đề cập vấn đề nhân phẩm: dù phải trả giá đắt đến mấy, con người cũng phải giữ cho được phẩm chất của tôi. Và Lão Hạc đã làm được điều đó. Dù túng quẫn nhưng lão không theo gót Binh Tư… Nhân tính đã thành công phiên bản năng, lòng tự trọng vẫn đủ sức giữ chân con người trước bờ vực của sự tha hoá. Lão thà chết chứ không làm điều sằng bậy. Đó là nét tươi tắn trong quan điểm đạo đức của nhân dân ta “chết vinh còn hơn sống nhục”.

Lão quằn quại nằm xuống nhưng nhân cách của lão còn mãi trong tâm Fan Hâm mộ hâm mộ. Đó cũng đó là ý nghĩa của cái chết Lão Hạc. Cái chết ấy khép lại mẩu chuyện và có rất nhiều người cho rằng, cái chết này chứa đựng đâu đó hình bóng thảm kịch: Đó là thảm kịch của sự đói nghèo, thảm kịch của tình phụ tử, thảm kịch của phẩm giá làm người. Chính cái chết này góp thêm phần làm rõ hơn quan điểm có phần cực đoan của Nam Cao: “Hạnh phúc là một tấm chăn hẹp người này kéo thì người kia hở”.

Nhưng xét một cách toàn vẹn thì cái chết ấy không phải là bi quan vì nó nói lên được niềm tin thâm thúy vào phẩm chất tốt đẹp ở người nông dân của tác giả. “Không! cuộc đời không phải đã đáng buồn. Mà nếu đáng buồn thì đáng buồn theo một nghĩa khác”.

Lão Hạc là một người nông dân chân lấm tay bùn chưa từng đọc sách thánh hiền, chưa từng được tham gia một lớp học nào về phong thái làm người, về tình phụ tử tuy vậy cả cuộc đời lam lũ, lương thiện và trong sáng thanh cao của lão, cả cái chết kinh hoàng của lão- là minh chứng khá đầy đủ cảm động về nhân cách làm người, về tình phụ thân con thiêng liêng sâu nặng.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 6

Lão Hạc là truyện ngắn phản ánh chân thực nhất cảnh đời cơ cực, nhiều cay đắng nhất của người nông dân trước cách mạng tháng Tám. nói theo cách khác là xã hội này đầy rẫy những bất công, đẩy người nông dân vào thất vọng, vô vọng, không lối thoát. Nam Cao đã xây dựng thành công hình Hình ảnh Lão Hạc với khá đầy đủ những phẩm chất tốt đẹp của người nông dân nhưng ở đầu cuối số phận bi thảm. Cái chết của Lão Hạc cuối truyện luôn luôn ám Hình ảnh người đọc, bởi giá trị mà nó muốn nhắn gửi thực sự có ý nghĩa sâu xa.

Không phải tự nhiên lão Hạc muốn tìm về cái chết, bởi chẳng ai muốn chết cả. Chỉ khi túng quá, quẫn quá, và không hề con đường nào khác để đi thì cái chết là sự việc giải thoát nhẹ nhàng nhất. Lão Hạc sau thời điểm bán cậu Vàng được 5 đồng, thấy day dứt, thấy mình thật tệ bạc với nó quá. Lão tính đi tính lại, ở đầu cuối cũng tích được 30 đồng gửi ông Giáo, khi nào nam nhi ông về thì nhờ ông Giáo gửi lại nam nhi.

Cuộc sống luôn luôn vận động và con người trong cuộc sống luôn luôn phải nương theo dòng phụ thân̉y của nó. Sống trong chính cuộc đời, con người luôn luôn phải có nhiều nỗi lo toan trăm bề mà trong truyện “Lão Hạc” của Nam Cao lại là một bực tranh hiện thực, trong bức tranh ấy người nông dân chân chất hiện lên, với những suy nghĩ, lo toan, tính toán cho tương lai và dưới cái nhìn của ông giáo. Và cũng cần xem xét lại tình cảm sâu sắc giữa lão Hạc và con chó vàng, phải chăng vì sự tồn tại hay vì bản thân mà con người chối bỏ đi tình cảm của mình…

Nhưng khi câu chuyện kết thúc với cái chết thương tâm của lão Hạc “thì cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn” vì những tình cảm của con người vẫn tồn tại trọn vẹn, vẫn viên mãn, vẫn còn nhiều cái tốt để đáng sống, “nhưng lại đáng buồn theo nghĩa khác” rằng trong cuộc đời tồn tại một con người nhân nghĩa, biết lo xa, bất chấp bản thân mình để hi sinh, để thanh thản thì đó là một điều tốt, nhưng cũng vì hoàn cảnh, cũng vì cuộc sống không như ý muốn nên trên đời mất đi một con người tốt, đẹp đẽ, vậy có công bằng? Triết lý trong truyện đã khiến ta thêm suy nghĩ, phân tích cũng như có khả năng nhìn nhận được nhiều khía cạnh rất khác nhau, dưới những hình ảnh cũng không giống nhau của một sự vật, sự việc mà bản chất là những gì gần gũi với cuộc sống

Qua nhiều làn Lão Hạc nói đi nói lai về ý định bán cậu Vàng vì con chó và cũng là người bạn thân của Lão, trọn vẹn có thể thấy lão đã suy tính, đắn đo nhiều lắm. Lão coi việc này rất hệ trọng bởi con chó Vàng này là người bạn tri kỉ của lão, cũng là kỉ vật để lão nhớ về người con đang đi đồn cao su đặc vì trước đây nó rất thương yêu con Vàng. trọn vẹn có thể thấy tình cảm của lạo với cậu Vàng là vô cùng to lớn, lão đã vô cùng khó khăn và đắn đo khi có quyết định bán nó. sau thời điểm bán cậu Vàng, lão cứ day dứt ân hận mãi vì già bằng này tuổi đầu rồi còn đi lừa một con chó. Cả đời ông già nhân hậu này đã nỡ lừa dối một ai khi nào.

Xét về cử chỉ, bộ dạng lão Hạc khi nói với ông giáo chuyện bán chó: “Lão cố vui lên nhưng lại “cười như mếu” và đôi mắt lại ngân ngấn nước. Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những nếp nhăn ép lại với nhau xô cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lạo nghẹo về một bên và miệng lão móm mém như trẻ con, Lão hu hu khóc”. những ví dụ ngoại hình thể hiện cho ta thấy một cõi lòng đang vô cùng đau đớn, xót xa ân hận…

Lão Hạc chết vì muốn giữ mình vẫn là một trong các những người nông dân lương thiện, chết để bảo toàn mảnh vườn cho đứa nam nhi mà ông luôn luôn tin rằng nó sẽ trở về, chết để ko làm phiền đến hàng xóm láng giềng, chết vì sợ ông sống sẽ phí phạm đến số tiền mà mình đã giành dụm cực khổ bao trong năm này, chết vì để thoát khỏi cái xã hội phong kiến bức bách và đầy rẫy những thứ xấu xa và cũng trọn vẹn có thể chết vì ân hận khi đã xuất bán cho Vàng. Nhân cách cao quý của người nông dân Việt Nam chất phác, họ chết nhưng vẫn giữ được cái gọi là tự trọng, lòng thương con và sự lương thiện.

Cái chết của Lão Hạc dù kết thảm bi thảm ra sao, lão vẫn giữ lại cho chúng ta bức thông điệp về nổi trăn trở của một con người trong niềm đau nhân cách. Ta không đưa Lão Hạc đên tận huyệt mồ quên lãng, nhưng vẫn thấy sâu thẳm huyệt lòng một niềm rưng rưng không nguôi. Người phụ thân “Thà chết chứ không chịu bán đi một sào…” cái mãnh vườn thân yêu giành riêng cho đứa con khốn khổ. Nam Cao lạnh lùng đẩy nấc thang đạo đức đến ranh giới của thị phi, khiến cho chúng ta dầu không bắng lòng vẫn không giám vội vàng phê phán.

Cái chết của lão Hạc để lại trong tâm người đọc nhiều ám Hình ảnh. Lão chết, cái chết đó giàu giá trị nhân văn, cũng như phản ánh chân thực tình hình xã hội Việt Nam lúc bấy giờ đang rơi vào thất vọng ra sao. Vì thất vọng, vì nghèo đói, vì lòng tự trọng nên cái chết là sự việc lựa chọn ở đầu cuối, dù là bất đắc dĩ thì nó cũng trọn vẹn có thể kết thúc trong êm đẹp. Xã hội Việt Nam bất giờ cái nghèo đói tràn ngập, thực dân phong kiến đã đẩy những người nông dân đến bước đường cùng như vậy này.

Cái chết của Lão Hạc vừa phản ánh sự thất vọng của thời đại, của con người, đồng thời giải phóng chính lão hạc khi muốn mang đến những điều tốt đẹp cho đứa con của tôi.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn suy nghĩ về cái chết của lão Hạc số 7

Nam Cao là một nhà thơ nổi tiếng của nền văn học hiện thực của VN những năm vừa qua và sau cách mạng tháng Tám. trong những tác phẩm của tôi Nam Cao đều thể hiện sự trăn trở của tôi với những số phận con người nghèo khổ, bị xã hội nghèo nàn, bức bách tới chân tường không lối thoát.

Tác phẩm “Lão Hạc” thể hiện sự nghèo nàn, không lối thoát phải tìm tới cái chết cay đắng tủi nhục của một người nông dân chân chất, hiền lành thật thà. Nhưng lại có những phẩm chất vô cùng tốt đẹp , đáng quý. trải qua tác phẩm “Lão Hạc” Nam Cao muốn tố cáo tội ác của cơ chế phong kiến đã tàn ác bóc tách lột người nông dân tới tận cùng, khiến cho họ không hề lối thoát phải tìm tới cái chết.

Trong tác phẩm này Nam Cao đã xây dựng thành công hình Hình ảnh lão Hạc với những phẩm chất cao quý, thương yêu nam nhi của tôi ,hiền lành, phúc hậu, có lòng tự trọng hơn người. Hình Hình ảnh cái chết của lão Hạc ở cuối truyện ngắn khiến cho người đọc vừa đau xót, xúc động vừa trào dâng sự phẫn nộ bởi cơ chế xưa quá tàn ác, đã tạo ra một ông lão nghèo khó, hiền lành phải tự mình tìm tới cái chết trong tức tưởi để bảo toàn được những gì mình đang có.

Chính cơ chế phong kiến, những tên địa chủ cường hào ác bá đã đẩy lão Hạc tới cái chết. Chỉ có cái chết mới khiến cho lão thanh thản, chỉ có cái chết lão mới trọn vẹn có thể giữ được mảnh đất hương hỏa là tài sản duy nhất lão có, để trao tới tay nam nhi lão. Hình Hình ảnh lão Hạc một người đàn ông già nua khắc khổ, bị góa vợ từ lúc còn trẻ, cuộc sống đời thường nghèo khó chung. Cả làng nghèo khổ không riêng gì lão, nhưng yếu tố hoàn cảnh lão có chút quan trọng đặc biệt hơn đôi chút.

Lão không tồn tại người thân lân cận, lão mất vợ đã lâu có một người nam nhi nhưng xin đi đồn điền cao su đặc từ lâu. Nên lão chỉ sống có một mình cùng với con chó mà nam nhi lão đã mua và để lại nhà trước lúc đi xa. Con chó là người bạn, người tâm giao tri kỷ duy nhất của lão. Ngày ngày lão ăn gì nó ăn nấy, lão thương nó như nam nhi mình vậy.

Ngày ngày lão chăm sóc con chó rỉ tai, tâm sự với nó như lão đang rỉ tai tâm sự với nam nhi mình vậy. Lão vẫn thầm mong nam nhi mình sẽ về, và lão sẽ để lại mảnh vườn này để sau này nam nhi lão về có lấy vợ còn tồn tại chỗ mà sinh sống. Tuy nhiên trong bối cảnh tổ quốc lâm nguy, nạn đói hoành hành, nhiều lúc lão phải ăn củ mài, củ chuối cho qua bữa. Sống cơ cực lay lắt như ngọn đèn trước gió, không biết sẽ tắt lúc nào.

Nhưng điều đó cũng không làm cho lão nghĩ tới cái chết, lão vẫn nỗ lực cầm cự, chống chọi lại với những khó khăn trong cuộc sống đời thường. Nhưng chỉ tới khi lão Bá Kiến nhăm nhe muốn cướp mảnh vườn ở trong nhà lão, thì lão thật sự hoang mang. Lão luôn luôn muốn để dành mảnh vườn cho nam nhi mình, nhưng lão Bá Kiến suốt ngày gạ mua rồi không được. Lão Bá Kiến mưu toan cài bẫy để cướp lấy mảnh vườn của lão. Chúng đang thủ đoạn tạo ra lão vào tù, nếu lão không muốn vào tù thì phải gán nợ mảnh vườn làm cứu cánh.

Lão Hạc là người thông minh, nên đã linh cảm thấy điều chẳng lành đang chờ đón mình phía trước, để bảo toàn mảnh vườn tài sản duy nhất của con lão thì lão buộc lòng đi trước một bước. Chỉ có khi lão chết thì bọn Bá Kiến mới buông tha cho cuộc sống đời thường của lão được yên ổn, thanh thản. Nghĩ vậy lão quyết định bán con chó đi, người bạn duy nhất, người tâm giao tri kỷ đi. Rồi sau đó lão đi sang nhà Binh Tư xin bả chó. Thấy lão xin bả chó Binh Tư ngạc nhiên lắm tưởng lão nghèo nàn sinh đạo tặc, không hề giữ được phẩm chất cao quý của tôi nữa.

Nên hắn còn đùa nếu ông tìm được gì nhớ chia cho hắn với nhé. Lão Hạc chỉ cười buồn bảo hắn trưa mai qua nhà lão uống rượu, ăn thịt chó. Rồi lão qua nhà thầy giáo, người hàng xóm thân thiết cũng là người lão vô cùng kính trọng bởi nhân cách sống đúng mực của thầy giáo . Lão qua nhờ anh giáo giữ hộ sách vở và giấy tờ mảnh đất khi nào nam nhi lão về thì đưa lại cho nó. Và lão còn gửi anh giáo một ít tiền phòng khi lão ốm đau qua đời thì làm ma chay giúp lão.

Một người đàn ông phiền lòng chu toàn, và có lòng tự trọng cao độ. Lão biết trong thời đại này không nên làm phiền hàng xóm về tiền bạc bởi ai cũng nghèo khổ cả. Chính vì vậy, lão chết đi rồi còn gửi tiền trước nhờ người làm ma chay cho mình. Trưa hôm sau, Binh Tư sang nhà thầy giáo gọi thầy giáo sang nhà lão Hạc uống rượu thịt chó, tới nơi thì thấy lão Hạc đang quằn quại trong cơn đau. Lão đã ăn bả chó tự tử, một chiếc chết đau đớn.

Chính cái chết của lão Hạc là sự việc minh chứng cho những thất vọng của thời đại. Đồng thời giải phóng chính phiên bản thân lão ra khỏi những khó khăn. Lão chết đi vì mong ước muốn để dành những gì tốt đẹp tuyệt vời nhất cho toàn bộ những người nam nhi duy nhất của tôi. Một tình cảm của người phụ thân thương con vô bờ bến, bát ngát bát ngát.

Truyện ngắn “Lão Hạc” kết thúc với thảm kịch là cái chết của nhân vật chính, nhưng lại gợi mở trong tâm người vô cùng rất nhiều cảm xúc, nghẹn ngào, cho số phận của một người nông dân chân chất, hiền lành, có lòng tự trọng cao quý.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button